Người có công giúp đỡ cách mạng

NHỮNG ĐÔI BÀN TAY ĐẤT SÉT VÀ TINH THẦN THÉP: BẢN HÙNG CA CỦA CÔNG NHÂN SỨ HẢI DƯƠNG

NHỮNG ĐÔI BÀN TAY ĐẤT SÉT VÀ TINH THẦN THÉP: BẢN HÙNG CA CỦA CÔNG NHÂN SỨ HẢI DƯƠNG

Hải Phòng26/01/2026Vũ Hồng Ngọc (Đoàn Trường Đại học Hải Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều nay, khi lần giở cuốn ký sự về lịch sử công nghiệp thành phố, tôi vô tình dừng lại trước những trang viết về Nhà máy Sứ Hải Dương – "đứa con đầu lòng" của ngành gốm sứ sứ miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Là một người trẻ sinh ra khi đất nước đã yên bình, tôi từng nghĩ về nhà máy sứ như một cơ sở sản xuất đơn thuần. Nhưng không, những dòng chữ chính xác và cụ thể trong sách đã khiến tôi phải thay đổi hoàn toàn suy nghĩ.

Tôi lặng người khi biết rằng nhà máy được khởi công từ năm 1957 và chính thức đi vào hoạt động vào năm 1960 với sự giúp đỡ của các chuyên gia Trung Quốc. Nhưng chi tiết làm tôi xúc động nhất chính là sự kiện ngày 26/07/1962, Bác Hồ đã về thăm nhà máy. Sách ghi lại rất rõ, Bác đã đi thăm từng xưởng lò, ân cần nhắc nhở công nhân phải “không ngừng cải tiến kỹ thuật, nâng cao chất lượng sản phẩm”. Lời căn dặn ấy đã trở thành kim chỉ nam, biến mỗi người thợ nơi đây thành một chiến sĩ trên mặt trận sản xuất.

Trong những năm tháng Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc (1965 – 1972), Hải Dương là một trong những trọng điểm giao thông bị đánh phá ác liệt. Tôi không khỏi rùng mình khi đọc về những đợt oanh tạc vào khu vực lân cận ga Hải Dương và nhà máy. Vậy mà, trong khói lửa ấy, tập thể công nhân vẫn thực hiện khẩu hiệu "Vừa sản xuất, vừa chiến đấu".

Về sản xuất, họ không chỉ làm ra những chiếc bát, đĩa phục vụ nhân dân mà còn sản xuất những mặt hàng đặc chủng như sứ cách điện cho mạng lưới điện quốc gia, phục vụ trực tiếp cho quốc phòng.

Về chiến đấu, đội tự vệ của nhà máy đã trực tiếp cầm súng, xây dựng trận địa trực chiến trên nóc các xưởng sản xuất, sẵn sàng đánh trả máy bay Mỹ để bảo vệ từng lò nung, từng khuôn mẫu.

Tôi thực sự khâm phục khi biết rằng, dù trong điều kiện sơ tán gian khổ vào các huyện như Thanh Hà, Nam Sách, những người thợ sứ vẫn mang theo khuôn mẫu, bàn xoay để giữ vững mạch máu sản xuất. Những sản phẩm "Sứ Hải Dương" với biểu tượng chim bồ câu trắng thời ấy không chỉ là vật dụng, mà là minh chứng cho sức sống mãnh liệt của một dân tộc không bao giờ khuất phục.

Gấp cuốn sách lại, nhìn vào những con số và mốc thời gian khô khốc nhưng đầy máu và nước mắt, tôi tự hỏi: Tuổi trẻ chúng tôi hôm nay đang kế thừa điều gì từ tinh thần "Công nhân cứu quốc" ấy?

Chúng ta đang sống trong một thời đại mới, nơi "trận địa" đã chuyển sang kinh tế phẳng và công nghệ số. Nhưng tinh thần "không ngừng cải tiến" mà Bác Hồ căn dặn công nhân Sứ Hải Dương năm xưa vẫn còn nguyên giá trị.

- Sống có kỷ luật và bản lĩnh: Nếu cha ông ta đã có thể duy trì sản xuất dưới làn bom, thì chúng ta không có quyền nản chí trước những áp lực của thị trường hay những thất bại đầu đời.

- Trân trọng bản sắc: Nhìn những sản phẩm sứ tinh xảo, tôi nhận ra giá trị của lao động chân chính. Tuổi trẻ cần học cách yêu công việc mình làm, tỉ mỉ và tâm huyết như cách người thợ sứ chăm chút cho từng nước men.

- Trách nhiệm với quê hương: Hải Dương đang vươn mình trở thành thành phố công nghiệp hiện đại. Là những người trẻ, chúng ta cần đóng góp trí tuệ để không chỉ có "Sứ Hải Dương", mà còn nhiều thương hiệu khác của quê hương vươn tầm thế giới.

Những trang sách lịch sử về Nhà máy Sứ đã dạy cho tôi rằng: Hòa bình và sự phồn vinh hôm nay được nhào nặn từ chính đôi bàn tay lam lũ nhưng đầy khí phách của lớp người đi trước. Tôi tự hứa sẽ sống sao cho xứng đáng với hơi ấm từ những lò nung rực lửa năm nào của thành phố quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn