Những Đôi Dép Cao Su Trên Đường Hành Quân – Dấu Chân Của Một Thế Hệ
(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ các hồi ức và tư liệu lịch sử về đời sống của bộ đội Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, cùng với chiếc ba lô bạc màu và bộ quân phục xanh, đôi dép cao su đã trở thành hình ảnh quen thuộc gắn liền với người lính Việt Nam trên khắp các nẻo đường hành quân. Giản dị, bền bỉ và chịu đựng mọi địa hình khắc nghiệt, những đôi dép làm từ lốp xe cũ không chỉ là vật dụng sinh hoạt mà còn trở thành biểu tượng của tinh thần vượt khó và ý chí kiên cường của một thế hệ trong thời kỳ hoa lửa.
Ngày ấy, điều kiện vật chất vô cùng thiếu thốn. Bộ đội hành quân chủ yếu đi bộ qua rừng sâu, đèo dốc, suối cạn và những vùng đất đầy bom đạn. Trong hoàn cảnh đó, đôi dép cao su trở thành người bạn đồng hành quan trọng giúp người lính vượt qua những chặng đường dài.
Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, dép cao su được làm rất đơn giản từ lốp xe quân sự cũ. Phần đế dép dày và chắc chắn, quai dép được cắt từ ruột xe hoặc dây cao su để giữ chân khi di chuyển trên địa hình hiểm trở.
Có những chuyến hành quân kéo dài hàng tuần giữa rừng Trường Sơn, đôi dép cao su lấm đầy bùn đất nhưng vẫn theo bước người lính vượt qua núi cao và suối sâu. Dù mòn dần theo năm tháng, nhiều người vẫn cố gắng sửa chữa để tiếp tục sử dụng vì điều kiện thay mới rất khó khăn.
Trong chiến tranh, việc hành quân thường diễn ra cả ngày lẫn đêm để tránh máy bay địch phát hiện. Người lính phải đi liên tục trên những con đường đá sắc, bùn lầy hoặc ngập nước. Đôi dép cao su tuy đơn sơ nhưng lại rất phù hợp với hoàn cảnh chiến trường vì nhẹ, dễ di chuyển và ít bị hư hỏng.
Nhiều cựu chiến binh kể rằng điều đáng nhớ nhất là tiếng dép cao su vang đều trên những con đường hành quân trong đêm tối. Tiếng bước chân ấy hòa cùng tiếng rừng, tiếng suối và trở thành âm thanh quen thuộc của cả một thời chiến tranh gian khổ.
Trong ký ức của nhiều người từng sống thời hoa lửa, hình ảnh xúc động nhất là những người lính trẻ tuổi mang đôi dép cao su đã mòn gót nhưng vẫn lạc quan tiến bước. Có người đi hàng trăm kilômét chỉ với một đôi dép duy nhất trên chân.
Không chỉ phục vụ hành quân, đôi dép cao su còn gắn bó với đời sống thường ngày của bộ đội. Sau giờ chiến đấu hoặc làm nhiệm vụ, mọi người ngồi bên nhau sửa lại quai dép bị đứt, hong khô dép bên bếp lửa hoặc chia sẻ cho nhau cách làm dép mới từ lốp xe cũ.
Có những chiến sĩ trước lúc ra trận vẫn cẩn thận buộc lại quai dép cho thật chắc để tiếp tục hành trình phía trước. Giữa chiến tranh ác liệt, đôi dép giản dị ấy đã cùng họ đi qua biết bao gian khổ và hiểm nguy.
Không ít người lính đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng hình ảnh đôi dép cao su bên những con đường Trường Sơn vẫn còn in sâu trong ký ức của đồng đội và trong lịch sử dân tộc Việt Nam.
Sau ngày đất nước thống nhất, đời sống dần đổi thay với nhiều vật dụng hiện đại hơn. Tuy nhiên, đôi dép cao su năm xưa vẫn được lưu giữ trong các bảo tàng và trong ký ức của những người từng trải qua chiến tranh như một biểu tượng của thời kỳ gian khó.
Ngày nay, khi nhìn lại những đôi dép đã bạc màu theo năm tháng, thế hệ trẻ càng thêm hiểu và trân trọng sự hy sinh của cha anh trong hành trình bảo vệ Tổ quốc.
Những đôi dép cao su trên đường hành quân năm ấy không chỉ nâng bước người lính mà còn mang theo ý chí, lòng yêu nước và khát vọng hòa bình của cả một thế hệ Việt Nam trong thời kỳ hoa lửa. Dấu chân in trên những con đường đất đỏ Trường Sơn đã trở thành dấu ấn không thể phai mờ trong lịch sử dân tộc.


