Những đôi dép lốp
Đầu năm 1970, chúng tôi hành quân dọc Trường Sơn. Mưa xối xả, đường trơn như mỡ. Đôi dép lốp của tôi mòn đến mức quai chỉ còn cầm chừng. Tôi đi chậm lại, ngại làm cả đội chờ.
Một anh trong đơn vị – anh Phụng – thấy vậy liền tháo đôi dép của ảnh ra, đưa tôi. Tôi từ chối, nhưng anh nói: “Đường còn dài, dép tao còn đỡ. Mày mà trượt một cái là nằm lại với rừng đó.”
Tôi mang vào, vừa khít. Còn anh Phụng thì đi chân đất suốt đoạn đường còn lại. Rễ cây cào rách chân, máu rỉ ra, nhưng anh không than nửa lời.
Hôm sau, địch ném bom. Đường vỡ, đất đá bay mù mịt. Anh Phụng đẩy tôi xuống một khe nhỏ khi một quả bom rơi gần. Mảnh bom sượt qua, trúng ngay bắp chân anh.
Khi cáng anh về trạm quân y, anh cười: “Đôi dép tao mượn ở đời lính, còn cái chân… tao gửi lại chiến trường.”
Nhiều năm sau, khi gặp lại anh, anh chỉ còn một chân, nhưng gương mặt vẫn lạc quan như xưa. Tôi ôm anh thật chặt.
Giờ trên bàn thờ nhà tôi vẫn còn đôi dép lốp năm ấy. Không phải để thờ, mà để nhắc mình rằng: có những tình đồng đội chỉ cần một đôi dép mòn cũng đủ kể hết nghĩa tình.



