Bài viết

Những "Đội quân nhà Phật" trên đất chùa Tháp

Hưng Yên26/12/2025Nguyễn Hữu Cương (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

khi đất nước mình vừa dứt tiếng súng chống Mỹ, vết thương chiến tranh còn chưa kịp lành, thì những người lính chúng chú lại tiếp tục lên đường. Lần này không phải để bảo vệ biên giới phía Tây Nam, mà còn mang trên vai một sứ mệnh cao cả: Cứu một dân tộc láng giềng khỏi họa diệt chủng Khmer Đỏ.

Bước chân sang đất bạn, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt chúng chú không phải là những thành phố sầm uất, mà là những "cánh đồng chết". Những ngôi chùa bị đập phá, những thị trấn không một bóng người, và những ánh mắt trẻ thơ hoảng loạn vì đói khát, bệnh tật.

Chú nhớ mãi một buổi chiều ở tỉnh Takeo. Đơn vị chú hành quân qua một ngôi làng đổ nát thì thấy một bà cụ gầy gò đang ôm một đứa cháu nhỏ lả đi vì đói. Không ai bảo ai, anh em trong tiểu đội lập tức dừng lại. Chúng chú nhường từng lương khô, từng nắm cơm vắt cuối cùng của mình cho bà cháu. Bà cụ nhìn chúng chú, hai tay chắp lại trước ngực, nước mắt chảy ròng ròng trên khuôn mặt khắc khổ và thốt lên những tiếng: "Mơ-on, mơ-on..." (Cảm ơn).

Người dân Campuchia ngày ấy gọi bộ đội Việt Nam là "Đội quân nhà Phật". Tại sao ư? Vì chúng chú sang đó không phải để chiếm đóng. Chúng chú cùng dân bạn dọn dẹp xác chết, đào mương dẫn nước, phục hồi lại những ngôi trường, trạm y tế. Chúng chú chia nhau từng viên thuốc xuyên tâm liên khi bệnh dịch hoành hành. Có những đồng đội của chú đã ngã xuống khi trận đánh cuối cùng đã kết thúc, chỉ vì vấp phải mìn khi đang giúp dân bạn khai hoang trồng lúa.

Sống và chiến đấu trên đất bạn, khó khăn nhất là rào cản ngôn ngữ và nỗi nhớ nhà da diết. Nhưng khi nhìn thấy những nụ cười trở lại trên môi trẻ thơ, thấy những tiếng chuông chùa lại vang lên giữa lòng Phnôm Pênh, chúng chú hiểu rằng sự hy sinh của mình là xứng đáng. Giúp bạn chính là tự giúp mình, là giữ cho vùng biên viễn được bình yên và xây dựng tình hữu nghị bền chặt giữa hai dân tộc.

Các cháu thanh thiếu nhi thân mến, thế giới hôm nay vẫn còn nhiều xung đột và bất ổn. Câu chuyện về nghĩa vụ quốc tế của cha ông là bài học lớn về lòng nhân ái không biên giới. Chú mong các cháu hãy mở rộng lòng mình, học cách yêu thương và sẻ chia không chỉ với người thân mà còn với bạn bè quốc tế. Hãy là những "đại sứ hòa bình", mang hình ảnh một Việt Nam yêu chuộng công lý, sẵn sàng giúp đỡ kẻ yếu và trân trọng tình bằng hữu đi khắp toàn cầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn