Những Đốm Sao Trong Rừng Sâu
Những Đốm Sao Trong Rừng Sâu

Trên tuyến đường Trường Sơn, đêm xuống rừng đen đặc như mực.
Đoàn quân hành quân trong im lặng, chỉ nghe tiếng lá chạm vào ba lô lạo xạo.
Một chiến sĩ tên Thức bỗng nảy ra sáng kiến: dùng những mẩu thuốc lá đang cháy làm “dấu sao dẫn đường”.
Anh bảo: “Mỗi người châm một điếu, giấu trong lòng bàn tay, hé ra một chút là thành sao.”
Cả đoàn bật cười, nhưng rồi làm theo.
Trong bóng tối, những chấm lửa nhỏ chớp tắt như sao sa xuống mặt đất.
Người đi sau nhìn đốm lửa của người đi trước mà bước, ít bị lạc hơn.
Có đêm mưa dầm, thuốc tắt sạch, cả đoàn sẩm soạng trong mưa.
Thức lôi từ túi áo ra mấy hòn sỏi được anh bọc giấy phản quang tự chế từ vỏ lon sữa.
“Lỡ mưa, mình lại dùng ánh trăng,” anh nói, cài những mẩu giấy lên dây mũ.
Ánh trăng lấp lóa theo từng bước chân, tạo thành một dòng sáng mờ ảo giữa rừng.
Một chiến sĩ trẻ thì thầm: “Anh Thức ơi, sau này nếu con mình hỏi, mình kể sao về cái đường toàn sao với trăng này?”
Thức cười khẽ: “Kể rằng ba tụi nó đã đi qua một bầu trời khác, nằm dưới chân.”
Một lần phục kích, anh bị thương nặng khi đang dẫn đường.
Đồng đội dùng chính mũ có giấy phản quang của anh treo lên cành cây làm dấu.
Nhìn đốm sáng đong đưa, ai cũng thấy lòng mình ấm lên giữa rừng sâu lạnh ngắt.
Nhiều năm sau, khi đường Trường Sơn được thay bằng quốc lộ bằng phẳng, người ta không còn dùng những “ngôi sao” kiểu đó nữa.
Nhưng những người lính già mỗi lần nhắc lại, mắt vẫn lấp lánh như thấy lại đêm rừng năm ấy.



