NHỮNG ĐỒNG ĐỘI ĐÃ NGÃ XUỐNG NƠI TÂY NGUYÊN
Câu chuyện tưởng nhớ những đồng đội đã anh dũng hy sinh tại chiến trường Tây Nguyên – những người mãi mãi nằm lại để đất nước được hòa bình.
Sau mỗi trận đánh, điều ám ảnh nhất không phải là bom đạn, mà là những khoảng trống trong đội hình. Những cái tên không còn được gọi trong buổi điểm danh.
Phạm Thanh Tịnh nhớ từng gương mặt, từng giọng nói. Có người mới hôm qua còn kể chuyện quê nhà, hôm nay đã nằm lại giữa rừng sâu. Không kèn, không trống, chỉ có nắm đất vội và lời hứa thầm lặng: Chúng tôi sẽ đánh tiếp thay phần các anh.
Những đồng đội ấy đã trở thành một phần máu thịt trong ký ức ông. Nửa thế kỷ trôi qua, ông vẫn nhớ, vẫn gọi tên họ trong lòng, như một cách để tri ân những người đã đánh đổi cả tuổi xuân cho Tổ quốc.


