Cựu chiến binh

NHỮNG ĐỒNG ĐỘI KHÔNG BAO GIỜ TRỞ LẠI

Bài viết khắc họa ký ức đau đáu về những đồng đội đã hy sinh nơi chiến trường, những người lính mãi mãi nằm lại trong lòng đất mẹ để đổi lấy ngày hòa bình cho dân tộc.

Hưng Yên24/12/2025Lê Thị Khánh An lớp 5B (Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của ông Lê Văn Thấu, chiến tranh không chỉ là bom đạn, khói lửa hay những trận đánh ác liệt kéo dài ngày đêm. Chiến tranh, với ông, còn là những cái tên không bao giờ được gọi lại, là những gương mặt đã mờ dần theo năm tháng nhưng chưa từng phai trong trái tim người lính sống sót trở về.

Chiến trường Đường 9 – Khe Sanh – Quảng Trị là nơi chứng kiến sự khốc liệt tột cùng của chiến tranh. Mỗi ngày trôi qua đều có thể là ngày cuối cùng của bất kỳ ai. Có những đồng đội tối hôm trước còn ngồi dựa hầm chia nhau nắm cơm vắt, sáng hôm sau đã nằm lại giữa lòng đất đỏ vì một loạt bom hoặc mảnh pháo bất ngờ.

Ông nhớ như in những người lính cùng tiểu đội. Họ đến từ nhiều vùng quê khác nhau: có người chưa kịp lấy vợ, có người để lại cha mẹ già nơi quê nhà, có người vừa nhận được lá thư đầu tiên của người yêu thì hôm sau đã ra đi mãi mãi. Trong khoảnh khắc sinh tử, họ không kịp nói lời từ biệt, chỉ kịp nhìn nhau, siết chặt tay rồi lao lên phía trước.

Có những trận đánh, khi tiếng súng vừa ngớt, ông quay lại điểm tập kết thì đội hình đã không còn đủ người. Những cái hố bom mới, những manh áo rách vương lại trên mặt đất, và sự im lặng đến nghẹn ngào báo hiệu rằng: một vài đồng đội đã không thể trở về. Họ nằm lại chiến trường, hòa vào đất đá Quảng Trị, trở thành một phần của non sông.

Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương trong niềm vui của hòa bình nhưng lòng không trọn vẹn. Trong mỗi bước chân trên con đường làng Kha Lý, trong mỗi bữa cơm gia đình, hình ảnh những đồng đội đã hy sinh lại hiện về. Có những đêm yên tĩnh, ông chợt tỉnh giấc, trong tai vẫn văng vẳng tiếng gọi nhau giữa bom đạn năm nào.

Những đồng đội ấy không có cơ hội trở về, không được sống tiếp cuộc đời đời thường giản dị. Họ mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi, tuổi đẹp nhất của đời người. Phần cuộc đời mà họ chưa kịp sống, ông và những người còn lại sống thay, sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh ấy.

Mỗi dịp thắp hương tưởng niệm liệt sĩ, ông đứng lặng rất lâu. Không phải vì ông không có lời để nói, mà bởi trong lòng đã có quá nhiều điều muốn gửi gắm. Với ông, những đồng đội không bao giờ trở lại ấy chính là linh hồn của hòa bình hôm nay.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của họ vẫn còn đó — trong ký ức người lính già, trong từng tấc đất quê hương và trong tương lai của các thế hệ mai sau. Và ông Lê Văn Thấu luôn tin rằng: chừng nào còn có người nhớ đến họ, chừng đó những đồng đội năm xưa vẫn chưa bao giờ thật sự rời xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn