Bài viết

Những dòng thao thức

Ninh Bình16/05/2026Tống Công Phúc (Đoàn xã Nam Hồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những dòng thao thức

Từng trang, từng trang, sau 50 năm kể từ ngày các cô hi sinh, những dòng chữ vẫn lay động thao thức. Rất nhiều dòng lưu bút được viết bằng thơ, những câu thơ gieo vần trúc trắc, giọng chân chất mộc mạc nhưng vẫn hình dung được không khí của tuổi trẻ, của tuổi hai mươi những ngày Tổ quốc lâm nguy.

"Cứ tờ mờ, tầm 5h cả tiểu đội ra hiện trường san lấp hố bom, tu bổ những chỗ bị bom đạn làm sạt, thông đường cho xe qua. Chuyện túi bom túi đạn của tuyến đường không kể nữa, nhắc nhiều rồi.

Làm từ tinh mơ đến tầm 10h về nghỉ ngơi, hôm mô không bị máy bay oanh tạc thì tranh thủ học văn hóa, chiều lại ra đường, trực chiến hàng tháng hàng năm như thế. Mà không ai thấy cực. Ai cũng lạc quan. Đây nì, chị Cúc viết dặn dò tui: Nhớ giữ vững và phát huy tinh thần tiểu đội 4" - o Hường rà tay lên con chữ.

Bà ngân ngấn nhớ đồng đội của mình: "Tui thương nhất là chị Cúc. Chị thiệt thòi lắm, sớm mồ côi cha, dáng đi của chị khi nào cũng tất bật, coi dáng đi thấy ngay số chị khổ nhưng mà chị lại chu toàn lo lắng.

Khi đi ra hiện trường về, cuốc xẻng bị long ra, chị lại thức kỳ cạch chêm nêm cho chắc. Báo động, bao giờ chị cũng là người chạy vào hầm sau cùng. Vì rứa nên khi bị bom vùi, chị được tìm thấy muộn nhất".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những dòng thao thức | Câu chuyện thời hoa lửa