Bài viết

NHỮNG DÒNG THƯ CHƯA KỊP GỬI

Ninh Bình14/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc hộp gỗ cũ được mở ra, mang theo mùi thời gian. Bên trong là những lá thư chưa kịp gửi của liệt sĩ Nguyễn Văn Hòa.

Tôi được người em gái của anh trao cho xem trong một chuyến đi tìm hiểu về gia đình liệt sĩ. Những dòng chữ viết tay, đôi chỗ đã nhòe đi, nhưng vẫn đủ để cảm nhận được tình cảm chân thành.

“Em đừng lo, anh vẫn ổn…”
Đó là câu mở đầu của một lá thư.

Nhưng lá thư ấy chưa bao giờ đến được tay người nhận.

Anh Hòa hy sinh trong một trận chiến ác liệt vào đầu những năm 1970. Tin báo tử đến, mang theo nỗi đau không thể gọi thành lời.

Điều khiến tôi ám ảnh không phải là cái chết, mà là những điều chưa kịp nói. Những dự định dang dở, những lời hứa chưa kịp thực hiện.

Tôi tự hỏi, nếu những lá thư ấy được gửi đi, liệu chúng có thể làm vơi đi nỗi đau của gia đình?

Nhưng có lẽ, chính sự dang dở ấy lại khiến chúng trở nên thiêng liêng hơn.

Khi đóng lại chiếc hộp, tôi hiểu rằng:
Lịch sử không chỉ là những chiến thắng, mà còn là những câu chuyện chưa kịp hoàn thành – nhưng mãi mãi được nhớ đến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn