NHỮNG DÒNG THƯ DƯỚI ÁNH ĐÈN DẦU
NHỮNG DÒNG THƯ DƯỚI ÁNH ĐÈN DẦU
NHỮNG DÒNG THƯ DƯỚI ÁNH ĐÈN DẦU
Tôi là Nguyễn Văn Thọ. Trong đời lính, tôi từng trải qua nhiều đêm không ngủ: đêm hành quân, đêm gác, đêm mưa rừng thấm lạnh. Nhưng có những đêm rất yên, rất tĩnh, để lại trong tôi nỗi nhớ sâu nhất – đó là những đêm ngồi viết thư dưới ánh đèn dầu leo lét.
Những năm ấy, đơn vị tôi đóng quân xa khu dân cư. Điện không có, ánh sáng duy nhất là chiếc đèn dầu nhỏ đặt giữa bàn gỗ thô. Ban ngày huấn luyện vất vả, tối đến ai cũng mệt, nhưng cứ đến giờ nghỉ, nhiều anh em vẫn lặng lẽ lấy giấy bút ra. Viết thư về nhà là cách duy nhất để nối mình với hậu phương, với những người thân yêu đang mong ngóng.
Đèn dầu cháy không đều, lúc sáng lúc tối. Ngọn lửa nhỏ rung rinh theo từng cơn gió lùa, bóng người đổ dài lên vách lán. Tôi ngồi sát bàn, cúi thấp người để ánh sáng đủ soi trang giấy. Mùi dầu hôi thoang thoảng, quyện với mùi gỗ ẩm và mùi mồ hôi sau một ngày dài. Không gian yên ắng đến mức nghe rõ tiếng bút sột soạt trên giấy.
Những dòng thư của tôi thường viết rất vội. Không phải vì thiếu thời gian, mà vì sợ cảm xúc trào lên nhiều quá sẽ không kìm được. Tôi chọn những câu chữ giản dị: hỏi thăm sức khỏe bố mẹ, dặn em ở nhà chăm chỉ học hành, báo rằng mình vẫn khỏe, vẫn yên tâm công tác. Những khó khăn, thiếu thốn, tôi ít khi viết. Không phải vì không có, mà vì không muốn người ở nhà lo lắng.
Có lúc, viết được vài dòng, tôi lại dừng bút, nhìn ngọn đèn dầu chao nhẹ. Trong đầu hiện lên hình ảnh mái nhà cũ, bữa cơm gia đình, tiếng nói quen thuộc nơi quê nhà. Tim tôi chùng xuống. Những lúc ấy, tôi phải hít một hơi thật sâu rồi mới viết tiếp, sợ rằng nếu để cảm xúc dẫn đường, trang giấy sẽ ướt lúc nào không hay.
Xung quanh tôi, đồng đội cũng đang viết thư. Mỗi người một góc, im lặng nhưng rất gần. Có anh viết nhanh, gấp gáp như sợ không kịp giờ tắt đèn. Có anh viết chậm, dừng lại rất lâu ở mỗi câu. Không ai nói gì, nhưng tôi biết, trong ánh đèn dầu mờ ấy, mỗi người đều đang gửi cả tấm lòng mình về phía quê nhà.
Viết xong, tôi gấp thư lại cẩn thận, cho vào phong bì đã hơi nhàu. Đặt lá thư lên đầu ba lô, tôi thấy nhẹ lòng hơn. Dù chưa biết bao giờ thư tới tay người nhận, nhưng chỉ cần viết xong, chỉ cần được gửi đi, tôi đã thấy mình như vừa nói được điều gì đó rất quan trọng.
Có những đêm mệt quá, tôi chỉ viết được vài dòng ngắn ngủi. Có đêm, tôi viết dài hơn một chút. Nhưng dù ngắn hay dài, mỗi lá thư đều là một phần của nỗi nhớ, là sợi dây mỏng manh nhưng bền chặt nối người lính nơi xa với gia đình.
Nhiều năm sau, khi đã rời quân ngũ, tôi tình cờ thấy lại vài lá thư cũ còn được gia đình giữ lại. Giấy đã ngả màu, chữ viết có chỗ mờ đi. Đọc lại, tôi nhận ra những câu chữ rất đơn sơ, không trau chuốt, nhưng chứa đựng cả một thời tuổi trẻ. Những dòng thư ấy không chỉ kể chuyện đời lính, mà còn ghi lại nỗi nhớ, sự kiên cường và niềm tin của một người con nơi xa.
Giờ đây, giữa cuộc sống đủ đầy ánh điện, mỗi khi nghĩ về những đêm viết thư dưới ánh đèn dầu, tôi lại thấy lòng mình lắng xuống. Ánh đèn nhỏ bé năm ấy đã soi sáng không chỉ trang giấy, mà còn sưởi ấm tâm hồn người lính trong những tháng ngày gian khó.
Với tôi, những dòng thư viết vội dưới ánh đèn dầu là ký ức rất đẹp của đời lính – lặng lẽ, giản dị, nhưng sâu nặng nghĩa tình, theo tôi suốt cả cuộc đời.


