Những dòng xúc động của bác sĩ Đặng Thùy Trâm
Những dòng xúc động của bác sĩ Đặng Thùy Trâm
4. Ngày 3-11-1968
Trời mưa rả rích, cái lạnh của núi rừng miền Trung bắt đầu thấm vào da thịt. Anh em thương binh nằm trong lán tre lá hở hang, thiếu chăn đắp. Mình cùng các chị em hộ lý đi gom góp từng mảnh bao tải Mỹ, sấy khô bên bếp lửa để đắp thêm cho anh em. Nhìn nụ cười biết ơn của những người lính, lòng mình thấy ấm áp lạ kỳ.
5. Ngày 7-11-1968
Hôm nay sinh hoạt chi bộ, mình được phân công nhiệm vụ mới trong ban phụ trách bệnh xá. Cảm giác trách nhiệm đè nặng lên vai. Tự hứa với lòng phải phấn đấu hơn nữa để xứng đáng với danh hiệu người Đảng viên Cộng sản, không được phép lùi bước trước bất kỳ khó khăn nào, dù con đường phía trước còn muôn vàn gai góc.
6. Ngày 12-11-1968
Lại một lá thư từ miền Bắc gửi vào sau nhiều tháng lưu lạc. Nét chữ của má gầy guộc nhưng chứa đựng tình yêu thương bao la. Má dặn con gái phải giữ gìn sức khỏe, má bảo ở nhà mọi người vẫn bình an và luôn hướng về miền Nam. Đọc thư giữa rừng chiều, nước mắt cứ trào ra. Con nhớ má, nhớ căn nhà nhỏ ở phố Lò Đúc biết bao!



