NHỮNG ĐỨA CON ANH HÙNG
Mùa hè năm 1968, khi tiếng ve râm ran trên những hàng phượng đỏ, sân trường cấp ba huyện vẫn ngập tràn tiếng cười của tuổi học trò. Những cậu học sinh vừa trải qua kỳ thi cuối năm đang háo hức nghĩ đến tương lai. Có người mơ làm kỹ sư, có người muốn trở thành bác sĩ, có người chỉ mong được tiếp tục học hành để giúp đỡ gia đình. Nhưng chiến tranh đã không cho họ một tuổi trẻ bình yên. Ở một ngôi làng nhỏ ven sông, Nguyễn Văn Hùng khi ấy mới mười tám tuổi. Hùng là học sinh giỏi của trường, được thầy cô kỳ vọng sẽ thi đỗ đại học. Mỗi chiều tan học, cậu thường ngồi dưới gốc đa đầu làng đọc sách, mơ về những giảng đường rộng lớn. Một buổi tối, cả làng tập trung tại sân đình nghe tin chiến sự ở miền Nam ngày càng ác liệt. Nhiều thanh niên trong vùng đã lên đường nhập ngũ. Tiếng loa phát thanh vang lên giữa đêm hè: “Tuổi trẻ là lực lượng xung kích của Tổ quốc. Miền Nam đang cần những người con ưu tú.” Hùng ngồi lặng đi. Đêm ấy, cậu thao thức mãi không ngủ. Ngoài sân, gió thổi qua những bụi tre tạo thành âm thanh xào xạc như lời thôi thúc. Sáng hôm sau, Hùng nói với mẹ: – Mẹ ạ, con muốn tình nguyện nhập ngũ. Người mẹ đang vá áo bỗng dừng tay. Bà nhìn con trai thật lâu. – Con còn trẻ quá. Con đang học dang dở... Hùng cúi đầu: – Đất nước còn chiến tranh thì con không thể yên tâm ngồi trong lớp học được. Nước mắt người mẹ rơi xuống tấm áo đang vá. Bà hiểu rằng đứa con mình đã quyết tâm. Không chỉ riêng Hùng. Những ngày ấy, hàng triệu thanh niên trên khắp đất nước đã gác lại ước mơ tuổi trẻ để lên đường cứu nước. Người mang theo cây đàn ghi-ta còn dang dở những bản nhạc. Người cất lại quyển sách toán chưa học hết. Người rời khỏi giảng đường đại học. Người vừa nhận giấy báo nhập học cũng viết đơn tình nguyện ra trận. Họ là những đứa con của đất nước. Ngày tiễn quân diễn ra trong nắng sớm. Cả làng kéo ra đầu đường. Những bó hoa dại được trao vội. Những chiếc khăn tay thêu tên người yêu được gửi gắm cùng lời hẹn ngày chiến thắng. Đoàn tân binh bước đi trong tiếng hát: “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước,
Mà lòng phơi phới dậy tương lai.” Hùng ngoái nhìn quê hương lần cuối. Mái nhà tranh của mẹ nhỏ dần phía sau. Trong lòng cậu dâng lên nỗi nhớ da diết, nhưng cũng đầy quyết tâm. Sau nhiều tháng huấn luyện, đơn vị của Hùng hành quân vào chiến trường. Con đường Trường Sơn hiện ra hùng vĩ nhưng đầy gian khổ. Những dãy núi trùng điệp nối tiếp nhau. Mưa rừng xối xả. Muỗi vắt dày đặc. Máy bay địch ngày đêm ném bom xuống những tuyến đường vận tải. Nhiều đêm hành quân, các chiến sĩ phải men theo sườn núi trong bóng tối. Đôi chân rớm máu vì đá sắc. Ba lô nặng trĩu trên vai nhưng không ai kêu ca. Trong đơn vị của Hùng có nhiều người từng là học sinh như cậu. Lâm từng học chuyên toán. Thành là đội trưởng đội bóng của trường. Minh là sinh viên năm thứ nhất ngành y. Mỗi khi nghỉ chân, họ thường kể cho nhau nghe về những ngày cắp sách tới trường. Có người nhớ tiếng trống khai giảng. Có người nhớ cô giáo chủ nhiệm. Có người nhớ tà áo trắng của người con gái nơi quê nhà. Những câu chuyện giản dị ấy giúp họ vơi đi nỗi nhớ nhà. Một lần đơn vị nhận nhiệm vụ bảo vệ tuyến vận tải chiến lược. Đây là con đường huyết mạch đưa lương thực và vũ khí vào chiến trường miền Nam. Địch liên tục tổ chức đánh phá. Bom nổ suốt ngày đêm. Cây rừng bật gốc. Đất đá tung lên mù mịt. Trong một trận oanh tạc dữ dội, một quả bom rơi sát vị trí trú ẩn của đơn vị. Đất đá vùi lấp nhiều chiến sĩ. Không chút do dự, Hùng và các đồng đội lao vào cứu người. Khói bụi còn chưa tan. Bom có thể tiếp tục rơi bất cứ lúc nào. Nhưng tất cả đều chỉ nghĩ đến đồng đội. Sau nhiều giờ đào bới, họ đưa được nhiều người ra khỏi đống đổ nát. Đêm đó, ngồi bên ánh đèn dầu nhỏ, Hùng viết thư về cho mẹ: “Con vẫn khỏe. Con và đồng đội đang hoàn thành nhiệm vụ. Mẹ đừng lo cho con. Nếu có phải hy sinh, con vẫn tự hào vì đã sống những năm tháng có ích cho Tổ quốc.” Lá thư ấy được gửi đi giữa núi rừng Trường Sơn. Nó mang theo tâm tư của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam. Những người đã chọn Tổ quốc thay cho cuộc sống riêng. Những người sẵn sàng hy sinh tuổi xuân để bảo vệ độc lập dân tộc. Mùa xuân năm 1972, đơn vị của Hùng tham gia một trận đánh lớn. Địch có hỏa lực mạnh và được yểm trợ từ trên không. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Tiếng súng nổ vang khắp cánh rừng. Nhiều chiến sĩ ngã xuống. Giữa làn đạn dày đặc, Hùng cùng đồng đội kiên cường bám trụ. Họ chiến đấu bằng tất cả lòng dũng cảm. Chiến đấu vì gia đình. Vì quê hương. Vì những mái trường đang chờ ngày hòa bình trở lại. Cuối cùng, trận địa được giữ vững. Nhưng Lâm, người bạn thân nhất của Hùng, đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Bên ngôi mộ đơn sơ giữa rừng, Hùng lặng lẽ đặt lên đó một nhành hoa dại. Anh nhớ đến những ngày hai người cùng ngồi học dưới mái trường làng. Nhớ những ước mơ tuổi trẻ còn dang dở. Nước mắt lăn dài trên gương mặt người lính. Chiến tranh là như thế. Nó cướp đi biết bao tuổi xuân. Nhưng không thể khuất phục được ý chí của những người con đất Việt. Những năm tháng tiếp theo, cuộc kháng chiến tiếp tục diễn ra gian khổ. Biết bao thanh niên lên đường. Biết bao người đã không trở về. Tên của họ được khắc trên bia đá. Được ghi trong những trang sử vàng của dân tộc. Và được lưu giữ trong trái tim nhân dân. Ngày 30 tháng 4 năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Tin chiến thắng vang khắp mọi miền. Những người lính ôm chầm lấy nhau giữa niềm vui vỡ òa. Hùng khi ấy đứng lặng giữa dòng người. Anh nhớ đến mẹ. Nhớ đến quê hương. Nhớ đến những người đồng đội đã ngã xuống. Nếu họ còn sống, chắc giờ này cũng đang cười trong niềm hạnh phúc chiến thắng. Ngày trở về làng, con đường đất năm xưa vẫn còn đó. Cây đa đầu làng vẫn tỏa bóng mát. Người mẹ già đứng trước cổng nhà chờ đợi. Khi nhìn thấy con trai trong bộ quân phục bạc màu, bà òa khóc. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau sau bao năm xa cách. Chiến tranh đã kết thúc. Nhưng ký ức về một thế hệ thanh niên anh hùng vẫn còn mãi. Họ là những học sinh rời bỏ ghế nhà trường để cầm súng. Là những sinh viên gác lại ước mơ tương lai. Là những chàng trai, cô gái tuổi mười tám đôi mươi mang trong tim tình yêu Tổ quốc cháy bỏng. Có người trở về trong ngày chiến thắng. Có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Nhưng tất cả đều đã góp phần làm nên nền độc lập, tự do cho dân tộc Việt Nam. Hôm nay, khi đất nước thanh bình, những ngôi trường khang trang mọc lên khắp nơi, tiếng trống trường lại vang lên trong niềm vui của tuổi trẻ. Mỗi học sinh được học tập dưới bầu trời hòa bình cần nhớ rằng cuộc sống ấy được đánh đổi bằng máu, mồ hôi và tuổi xuân của biết bao thế hệ đi trước. Những thanh niên năm xưa đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần cống hiến. Họ chính là những đứa con anh hùng của dân tộc Việt Nam – những người đã rời bỏ ghế nhà trường, gác lại những ước mơ riêng để đứng lên bảo vệ Tổ quốc, viết nên những trang sử hào hùng mãi mãi không phai trong trái tim các thế hệ mai sau.



