NHỮNG ĐỨA CON CỦA NÚI HỒNG
Ngồi ở bậc cửa nhà sàn, nhìn ánh hoàng hôn buông xuống núi Hồng, tôi thấy mình thật thanh thản. Đời người như một dòng suối, có lúc thác ghềnh, có lúc êm đềm, nhưng cuối cùng đều đổ về biển cả. Tôi đã dâng hiến những gì quý giá nhất cho dân tộc, và dân tộc đã ôm lấy tôi trong vòng tay của sự biết ơn.
Phần kết: Lời nhắn nhủ từ trái tim người Mẹ trăm tuổi
Ngồi ở bậc cửa nhà sàn, nhìn ánh hoàng hôn buông xuống núi Hồng, tôi thấy mình thật thanh thản. Đời người như một dòng suối, có lúc thác ghềnh, có lúc êm đềm, nhưng cuối cùng đều đổ về biển cả. Tôi đã dâng hiến những gì quý giá nhất cho dân tộc, và dân tộc đã ôm lấy tôi trong vòng tay của sự biết ơn.
Gửi các cháu thanh niên hôm nay: Các cháu được sống trong hòa bình, được học hành, được ước mơ, đó là một diễm phúc lớn lao. Hãy nhớ rằng, dưới mỗi tấc đất các cháu đi, mỗi ngôi nhà các cháu ở, đều có máu xương của những người anh hùng. Đừng sống hoài, sống phí. Hãy sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những thế hệ đi trước, xứng đáng với những người mẹ đã dành cả đời để chờ đợi những đứa con không bao giờ trở về.
Tôi – Trần Thị Ruẩn, một người mẹ của vùng chiến khu xưa – vẫn sẽ ngồi đây, như một chứng nhân của lịch sử, tiếp tục cầu nguyện cho quốc thái dân an, cho mảnh đất Thái Nguyên mãi mãi xanh tươi.



