Bài viết

NHỮNG ĐỨA CON CỦA NÚI HỒNG (P3)

Thái Nguyên10/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phần III: Phù sa hòa bình và bóng mát của Mẹ

Năm 1975, loa phát thanh xã báo tin chiến thắng. Tôi ra sân, nhìn lên bầu trời xanh ngắt của Định Hóa mà thấy bóng dáng các con mình thấp thoáng trong đám mây trắng. Hòa bình về, nắng trên nương như vàng hơn, tiếng suối chảy như vui hơn, nhưng căn nhà sàn của tôi thì vắng lặng hẳn đi.

Những năm tháng bao cấp khó khăn, tôi vừa làm cha, vừa làm mẹ, vừa làm một người dân yêu nước, cần mẫn trên từng tấc đất quê hương. Tôi tham gia các phong trào địa phương, nuôi dạy những đứa cháu, đứa con còn lại nên người. Tôi chưa bao giờ đòi hỏi điều gì cho riêng mình, bởi tôi biết, danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng" mà Nhà nước trao tặng là dành cho cả những đứa con đã ngã xuống của tôi.

Đã hơn 100 năm cuộc đời, tôi đã thấy Định Hóa thay da đổi thịt. Từ con đường đất lầy lội năm xưa, giờ là đường nhựa phẳng lì chạy vào tận bản. Điện sáng choang, trường học khang trang. Mỗi dịp lễ Tết, các đoàn cán bộ, chiến sĩ công an, quân đội lại đến thăm tôi. Họ nắm lấy bàn tay gầy guộc này, gọi tôi bằng "Mẹ" với sự thành kính vô hạn. Những lúc ấy, tôi thấy lòng mình ấm lại. Tôi thấy các con mình không chết, chúng đang sống trong hình hài của những chiến sĩ trẻ đang bảo vệ bình yên cho đất nước hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG ĐỨA CON CỦA NÚI HỒNG (P3) | Câu chuyện thời hoa lửa