Những Đứa Trẻ Sinh Ra Trong Lòng Đất Vịnh Mốc
Những Đứa Trẻ Sinh Ra Trong Lòng Đất Vịnh Mốc
Nhân chứng kể: Bác sĩ quân y Trần Nam (Địa đạo Vịnh Mốc, Quảng Trị)
"Cuộc sống dưới địa đạo Vịnh Mốc là một thử thách vượt quá sức chịu đựng thông thường của con người. Sâu dưới lòng đất ba tầng, trong những căn hầm chật hẹp, ẩm ướt và thiếu oxy trầm trọng, chúng tôi không chỉ chiến đấu mà còn phải duy trì sự sống. Tôi nhớ nhất là ca đỡ đẻ cho chị lính thông tin tên Thục vào một đêm đông năm 1971, khi mặt đất phía trên đang bị bom B52 cày xới nát bấy, đất đá sụt xuống cửa hầm rào rào.
Căn phòng hộ sinh dã chiến chỉ rộng chưa đầy bốn mét vuông, trần hầm thấp đến mức tôi phải cúi khom lưng. Phương tiện y tế lúc đó vỏn vẹn có vài chiếc panh, kéo đã hoen gỉ được luộc trong nồi áp suất, và ngọn đèn dầu lạc tù mù được che chắn bằng mấy tấm bìa để không làm lộ ánh sáng ra ngoài lộ thiên. Chị Thục đau đẻ suốt mười mấy tiếng đồng hồ, mặt tím tái, mồ hôi vã ra như tắm nhưng không dám rên to vì sợ ảnh hưởng đến hệ thống thông hơi của địa đạo.
Mỗi lần nghe tiếng bom nổ lớn, căn hầm lại chao đảo, bụi đất rơi xuống đầy cả áo blouse của tôi. Tôi phải lấy thân mình che cho sản phụ. Khi tiếng khóc chào đời của đứa trẻ cất lên, nó nhỏ nhoi và yếu ớt nhưng đối với chúng tôi, nó linh thiêng như một phép màu. Đứa bé được đặt tên là Vịnh Sinh – biểu tượng của sự sống nảy mầm từ lòng đất chết. Giữa cái ngột ngạt của bóng tối và khói bom, tiếng khóc ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho hàng trăm con người đang bám trụ dưới lòng sâu, nhắc nhở chúng tôi rằng: Ngày mai, hòa bình chắc chắn sẽ về."



