NHỮNG ĐỨA TRẺ TRONG ĐỘI QUÂN SĂN TÀU CHIẾN MỸ
NHỮNG ĐỨA TRẺ TRONG ĐỘI QUÂN SĂN TÀU CHIẾN MỸ
NHỮNG ĐỨA TRẺ TRONG ĐỘI QUÂN SĂN TÀU CHIẾN MỸ
Lời kể của cựu chiến binh dân quân biển Trần Ngọc Thắng (Lạch Trường, Thanh Hóa)Nhiều người nghĩ lính biển phải là những người đàn ông vạm vỡ, dạn dày sóng gió. Nhưng ở trận địa pháo bờ biển Lạch Trường quê tôi năm 1965, những người trực tiếp nổ súng đánh đuổi tàu chiến thuộc Hạm đội 7 của Mỹ có cả những chàng trai, cô gái mới bước sang tuổi mười bảy, mười tám. Chúng tôi được gọi vui là "đội quân măng non" của đất lửa Thanh Hóa.Tôi nhớ như in ngày 5 tháng 8 năm 1964, ngày đế quốc Mỹ dựng lên "Sự kiện Vịnh Bắc Bộ" để ném bom đánh phá miền Bắc. Cửa biển Lạch Trường rung chuyển bởi những trận mưa bom từ máy bay phản lực Mỹ dội xuống các tàu hải quân của ta đang neo đậu. Không chịu ngồi yên, đội dân quân tự vệ biển chúng tôi—với vũ khí thô sơ là những khẩu súng trường K44 và trung liên bè—đã lao ra các cồn cát, phối hợp với các cỡ pháo cao xạ bám trụ trận địa, bắn trả quyết liệt.Đến năm 1967, tôi được cử làm khẩu đội trưởng khẩu đội pháo cao xạ 37ly bảo vệ cửa sông. Có những ngày, tàu chiến địch từ ngoài khơi bắn pháo dập sập cả ụ súng, cát bay đầy mắt mũi, mồm miệng đắng ngắt vị thuốc súng. Trong một trận đánh ác liệt, pháo thủ số 2 bị thương nặng, tôi vừa giữ tay quay hướng vừa kiêm luôn việc nạp đạn. Nhìn chiếc tàu khu trục của địch lừng lững ngoài khơi đang nhả đạn, tôi căn đường ngắm chuẩn xác, giật cò. Loạt đạn 37ly trúng vào cabin tàu chiến Mỹ, khói đen bốc lên ngùn ngụt buộc chúng phải quay đầu tháo chạy ra khơi.Sau trận thắng, cả làng ùa ra bãi cát ôm lấy chúng tôi khóc mếu máo vì vui sướng. Các mế, các chị mang từng bát nước chè xanh, củ khoai lang luộc ra tận trận địa. Tuổi trẻ của chúng tôi ngày ấy gắn liền với sóng biển, gió mặn và khói bom, nhưng nụ cười trên môi lúc nào cũng rạng rỡ, tự hào vì đã giữ vững mảnh đất cửa biển thiêng liêng của quê hương.



