NHỮNG ĐỨA TRẺ TỪNG CHƠI ĐÙA BÊN NGHĨA TRANG
Một số nhân chứng từng sống gần Nghĩa trang Đô Thành khi còn nhỏ đã cung cấp những ký ức đời thường về khu vực này, góp phần giúp các nhà nghiên cứu xác định những dấu tích cũ.
Trong ký ức của những người từng sống quanh Nghĩa trang Đô Thành, nơi đây không chỉ gắn với những câu chuyện chiến tranh. Với trẻ em sống gần khu vực này, nghĩa trang cũng là một không gian quen thuộc của tuổi thơ.
Ông Phan Văn Mưa, một nhân chứng được ghi nhận trong quá trình xác minh, kể rằng khoảng những năm 1972-1973, ông thường cùng bạn bè ra khu vực nghĩa trang chơi đùa, bắt cua, bắt ốc và tắm tại một hố nước trong khuôn viên nghĩa trang.
Khi ấy, những đứa trẻ không thể biết rằng nhiều năm sau, những ký ức tưởng như bình thường ấy lại trở thành thông tin có giá trị trong việc nghiên cứu địa hình cũ.
Những lời kể của nhân chứng được đặt cạnh các tư liệu lịch sử, bản đồ và hình ảnh qua các thời kỳ. Từ đó, các nhà nghiên cứu có thêm cơ sở để hình dung diện mạo của khu vực trước khi trở thành Công viên Lê Thị Riêng.
Lịch sử đôi khi không chỉ nằm trong những văn bản lớn. Nó còn nằm trong ký ức của những con người từng sống tại nơi đó.
Một câu chuyện tuổi thơ, sau hàng chục năm, có thể trở thành một mảnh ghép giúp tìm lại dấu vết của quá khứ.



