NHỮNG ĐƯỜNG NÉT TRÊN BẢN ĐỒ VÀ MỘT THỜI TUỔI TRẺ
NHỮNG ĐƯỜNG NÉT TRÊN BẢN ĐỒ VÀ MỘT THỜI TUỔI TRẺ
Tháng 3 năm 1988, ông Ma Quang Sinh lên đường nhập ngũ khi mới 20 tuổi. Khi ấy, có lẽ ông cũng giống như rất nhiều người lính trẻ khác, mang theo tuổi trẻ, sức khỏe và mong muốn hoàn thành nghĩa vụ với Tổ quốc. Ông chưa thể biết rằng những năm tháng phía trước sẽ đưa mình đến những vùng đất của Hà Giang, nơi cuộc sống của người lính gắn liền với biên giới và những nhiệm vụ đặc thù.
Ba tháng đầu tiên tại C6, D2, Trung đoàn 247, đóng quân ở Hoàng Su Phì là quãng thời gian ông làm quen với cuộc sống quân ngũ. Từ tháng 6 năm 1988, ông chuyển về Ban Tham mưu Trung đoàn 247 làm nhân viên bản đồ tại Bình độ 1000, xã Minh Tân, huyện Vị Xuyên. Công việc ấy đã đưa ông đến một vị trí rất đặc biệt trong đơn vị: không trực tiếp đứng ở tuyến đầu của một trận đánh, nhưng làm công việc phía sau phục vụ công tác tham mưu.
Gần hai năm gắn với những tấm bản đồ, ông phải làm quen với địa hình, những ký hiệu, vị trí và những yêu cầu chính xác trong công việc. Đối với người lính trẻ, đó là một nhiệm vụ đòi hỏi sự kiên trì và trách nhiệm. Một đường nét trên bản đồ tưởng như rất nhỏ, nhưng phía sau nó có thể là cả một quả đồi, một khe núi, một con đường hay một khu vực mà người lính phải hiểu rõ để thực hiện nhiệm vụ.
Trong những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới, mỗi người lính đều có một vị trí của mình. Có người trực tiếp chiến đấu, có người làm thông tin, có người vận chuyển, có người làm công tác hậu cần và cũng có những người âm thầm làm nhiệm vụ tham mưu, bản đồ. Công việc của họ có thể không được nhìn thấy ở nơi tiếng súng, nhưng lại là một phần trong hoạt động chung của đơn vị. Ông Ma Quang Sinh đã trải qua những năm tháng như thế.
Điều đáng nhớ trong câu chuyện của ông không chỉ là những địa danh đã đi qua, mà còn là sự trưởng thành của một người lính. Từ chàng trai trẻ ở Hoàng Su Phì, ông dần trở thành một người lính có kinh nghiệm trong công tác bản đồ, rồi được giao nhiệm vụ Tiểu đội trưởng Vệ binh Trung đoàn 247. Mỗi bước chuyển đều cho thấy ông đã trưởng thành hơn trong môi trường quân đội và được đơn vị tin tưởng giao những trách nhiệm mới.
Đến tháng 9 năm 1990, sau hơn hai năm thực hiện nhiệm vụ tại Trung đoàn 247, ông Ma Quang Sinh khép lại chặng đường quân ngũ của mình. Ông rời đơn vị, nhưng những năm tháng ấy không thể rời khỏi ký ức. Những địa danh như Hoàng Su Phì, Minh Tân, Bình độ 1000 hay Tân Quang không đơn thuần chỉ là những địa điểm từng đóng quân. Đó là những nơi đã lưu giữ một phần tuổi trẻ của ông.
Có thể sau này những tấm bản đồ ông từng sử dụng đã cũ đi, những đường nét trên giấy đã không còn rõ như ngày trước. Nhưng trong ký ức của người lính, những đường nét ấy vẫn có thể dẫn ông trở về với một thời tuổi trẻ. Một thời ông sống cùng đồng đội, làm nhiệm vụ giữa vùng biên giới và từng ngày hoàn thành phần việc của mình.
Ông Ma Quang Sinh không kể câu chuyện của mình bằng những chiến công lớn lao. Câu chuyện của ông được tạo nên từ những công việc thầm lặng: một người chiến sĩ ở Hoàng Su Phì, một nhân viên bản đồ ở Ban Tham mưu và một Tiểu đội trưởng Vệ binh của Trung đoàn 247. Nhưng chính những công việc bình dị ấy đã tạo nên một phần sức mạnh của đơn vị và làm nên một thời tuổi trẻ đáng nhớ của người lính.
Và có lẽ, khi nhìn lại chặng đường ấy, điều đáng tự hào nhất không phải ông đã từng đứng ở vị trí nào, mà là trong những năm tháng quân ngũ, ông đã luôn có mặt ở nơi mình được giao nhiệm vụ và hoàn thành phần việc của một người lính đối với Tổ quốc.



