Khác

Những em nhỏ làm “liên lạc viên” trong kháng chiến

Cao Bằng16/09/2026Đoàn xã Liên Sơn Lắk (Xã Liên Sơn Lắk)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Những em nhỏ làm “liên lạc viên” trong kháng chiến

NHỮNG EM NHỎ LÀM “LIÊN LẠC VIÊN” TRONG KHÁNG CHIẾN – TUỔI NHỎ MÀ CHÍ LỚN

Trong những năm tháng chiến tranh, khi đất nước chìm trong khói lửa, có một thế hệ đặc biệt đã góp phần vào cuộc đấu tranh giành độc lập bằng những công việc tưởng như nhỏ bé nhưng vô cùng nguy hiểm. Đó là những em thiếu nhi làm liên lạc viên. Các em còn rất nhỏ, có em chỉ mới mười, mười một tuổi, nhưng đã phải đi qua những con đường rừng hiểm trở, băng qua vùng địch kiểm soát, mang thư từ, công văn, tài liệu, đưa đón cán bộ và quan sát tình hình địch. Những đôi chân nhỏ bé ấy đã trở thành những “mạch máu” âm thầm nối liền các cơ sở cách mạng.

Trong lịch sử cách mạng Việt Nam, Kim Đồng là một trong những biểu tượng tiêu biểu nhất của lớp thiếu nhi làm liên lạc. Nhưng bên cạnh Kim Đồng còn có rất nhiều em nhỏ khác như Dương Văn Nội, Vừ A Dính, Nguyễn Bá Ngọc, Phạm Ngọc Đa… Mỗi người một hoàn cảnh, một địa bàn hoạt động, nhưng đều có điểm chung: tuổi đời còn rất trẻ, lòng yêu nước sâu sắc và tinh thần dũng cảm đáng khâm phục. Bảo tàng Lịch sử Quốc gia ghi nhận rằng trong hai cuộc kháng chiến, nhiều thiếu niên, nhi đồng đã tham gia làm liên lạc, trinh sát, canh gác, bảo vệ cán bộ và xóm làng; một số em đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất nhỏ.

Những “liên lạc viên nhỏ tuổi” giữa thời chiến

Trong điều kiện chiến tranh, thông tin liên lạc có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Một bức thư, một công văn, một lời nhắn hoặc một tin tức về hoạt động của quân địch đôi khi có thể quyết định sự an toàn của cả một cơ sở cách mạng. Vì vậy, người làm liên lạc phải nhanh nhẹn, bí mật, thông minh và đặc biệt phải có lòng dũng cảm.

Những em nhỏ được giao nhiệm vụ liên lạc thường có một lợi thế mà người lớn khó có được: các em có thể dễ dàng hòa vào cuộc sống của dân làng, đi qua những con đường mà địch ít chú ý, giả làm người đi chăn trâu, hái củi, đi học hoặc đi kiếm thức ăn. Nhưng đằng sau vẻ ngoài hồn nhiên ấy là những nhiệm vụ hết sức nguy hiểm.

Các em phải nhớ chính xác địa điểm, đường đi, mật hiệu; phải biết giữ bí mật và bình tĩnh khi gặp quân địch. Có những chuyến đi tưởng như rất ngắn nhưng có thể trở thành chuyến đi cuối cùng. Có những em phải đối mặt với súng đạn khi tuổi đời chưa đủ để hiểu hết sự khốc liệt của chiến tranh.

Ngày 15/5/1941, tại Nà Mạ, Cao Bằng, Đội Nhi đồng Cứu quốc được thành lập với năm đội viên đầu tiên. Kim Đồng được bầu làm đội trưởng. Các đội viên tham gia bảo vệ cán bộ, làm liên lạc và hỗ trợ hoạt động cách mạng. Đây là một dấu mốc quan trọng, cho thấy thiếu nhi Việt Nam đã sớm trở thành một lực lượng tích cực trong phong trào cách mạng.

Kim Đồng – người liên lạc viên tuổi 14

Nhắc đến những em nhỏ làm liên lạc viên trong kháng chiến, trước hết phải nhắc đến Nông Văn Dền, bí danh Kim Đồng.

Kim Đồng là người dân tộc Nùng, quê ở Nà Mạ, Trường Hà, Hà Quảng, Cao Bằng. Sinh ra trong một gia đình nghèo và lớn lên tại vùng căn cứ cách mạng, Kim Đồng sớm được giác ngộ và tham gia hoạt động cách mạng. Năm 1941, khi Đội Nhi đồng Cứu quốc được thành lập, Kim Đồng là một trong năm đội viên đầu tiên và được bầu làm đội trưởng.

Công việc của Kim Đồng không chỉ đơn giản là đưa thư. Cậu tham gia chuyển công văn, tài liệu, đưa đón cán bộ và trinh sát, nắm tình hình địch để báo cho cán bộ cách mạng. Công việc ấy đòi hỏi sự nhanh trí và khả năng xử lý tình huống rất tốt.

Rạng sáng ngày 15/2/1943, Kim Đồng được giao nhiệm vụ canh gác, bảo vệ một cuộc họp bí mật của cán bộ cách mạng. Khi phát hiện quân địch đang bao vây, Kim Đồng đã nhanh trí tìm cách đánh lạc hướng chúng, tạo điều kiện cho cán bộ rút lui an toàn. Trong lúc làm nhiệm vụ, em bị địch bắn và anh dũng hy sinh khi mới 14 tuổi.

Kim Đồng ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ. Em chưa kịp bước vào tuổi trưởng thành, chưa kịp có một cuộc đời bình thường như bao người khác. Nhưng sự hy sinh của em đã trở thành biểu tượng về lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của thiếu nhi Việt Nam.

Vừ A Dính – cậu bé giữa núi rừng Tây Bắc

Nếu Kim Đồng là biểu tượng của thiếu nhi vùng căn cứ Việt Bắc thì Vừ A Dính là một trong những hình ảnh tiêu biểu của thiếu nhi vùng Tây Bắc trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

Sinh ra giữa núi rừng, Vừ A Dính sớm tham gia hoạt động giúp đỡ cách mạng. Cậu làm nhiệm vụ liên lạc, dẫn đường và cung cấp thông tin cho cán bộ. Những công việc ấy tưởng chừng đơn giản nhưng lại diễn ra trong hoàn cảnh chiến tranh vô cùng nguy hiểm.

Vừ A Dính là hình ảnh của một cậu bé miền núi có tuổi thơ gắn với bản làng, núi rừng nhưng đã sớm phải đối diện với chiến tranh. Ở em có sự hồn nhiên của một đứa trẻ nhưng đồng thời cũng có sự gan dạ của một người chiến sĩ.

Câu chuyện về những thiếu niên như Vừ A Dính cho thấy tinh thần yêu nước không phụ thuộc vào tuổi tác. Khi Tổ quốc cần, ngay cả những em nhỏ cũng có thể góp sức bằng khả năng của mình.

Những chiến công không có tiếng súng

Điều đặc biệt ở những em nhỏ làm liên lạc viên là chiến công của các em đôi khi không được tạo nên bằng những trận đánh trực tiếp.

Đó có thể là một lần đưa thành công tài liệu qua trạm gác của địch.

Đó có thể là một lần phát hiện quân địch đang tiến đến và kịp thời báo cho cán bộ.

Đó có thể là một lần dẫn đường cho cán bộ vượt qua khu vực nguy hiểm.

Đó cũng có thể là việc giữ kín một bí mật dù bị đe dọa, tra hỏi.

Những công việc ấy không có tiếng súng vang lên, không có chiến thắng được ghi trên bản đồ, nhưng lại đóng vai trò quan trọng đối với sự tồn tại của các cơ sở cách mạng.

Bởi trong chiến tranh, một tin tức được chuyển đến đúng lúc có thể cứu sống nhiều người. Một cán bộ được đưa qua một con đường an toàn có thể tiếp tục lãnh đạo phong trào. Một thông tin về quân địch có thể giúp cả một đơn vị tránh được cuộc phục kích.

Vì vậy, những bước chân nhỏ bé của các em đã góp phần tạo nên một mạng lưới liên lạc âm thầm nhưng vô cùng quan trọng.

Bảo tàng Lịch sử Quốc gia cho biết trong những năm đầu của cách mạng, các đội thiếu nhi đã đảm nhiệm nhiều công việc như giao thông, liên lạc, canh gác và bảo vệ các cuộc họp của Đảng; trong suốt hai cuộc kháng chiến, nhiều thế hệ thiếu nhi tiếp tục tham gia các hoạt động phù hợp với lứa tuổi và điều kiện chiến tranh.

Tuổi thơ bị chiến tranh lấy đi

Có lẽ điều khiến những câu chuyện về các em nhỏ làm liên lạc viên trở nên xúc động nhất chính là tuổi đời của các em.

Ngày hôm nay, một đứa trẻ mười, mười một hay mười bốn tuổi có thể đang đến trường, chơi thể thao, đọc sách, vui chơi cùng bạn bè và sống trong vòng tay của gia đình. Nhưng trong chiến tranh, có những em cùng độ tuổi ấy đã phải học cách nhận biết tiếng máy bay, tìm đường tránh quân địch, ghi nhớ mật hiệu và giữ bí mật cho cách mạng.

Các em vẫn là những đứa trẻ. Các em vẫn có những ước mơ, những người bạn, những gia đình yêu thương. Nhưng chiến tranh đã buộc các em trưởng thành trước tuổi.

Bởi vậy, khi nhắc đến những em nhỏ đã hy sinh trong kháng chiến, chúng ta không chỉ nhìn thấy hình ảnh của những “anh hùng thiếu niên”. Chúng ta còn cần nhìn thấy phía sau danh hiệu ấy là một tuổi thơ đã bị chiến tranh lấy đi.

Kim Đồng hy sinh khi mới 14 tuổi. Những em nhỏ khác cũng đã nằm lại ở những vùng đất khác nhau. Các em không có cơ hội được sống đến tuổi trưởng thành, không có cơ hội lựa chọn nghề nghiệp, xây dựng gia đình hay thực hiện những ước mơ riêng.

Sự hy sinh ấy càng khiến thế hệ hôm nay phải biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Bài học ý nghĩa đối với giới trẻ hiện nay

Câu chuyện về những em nhỏ làm liên lạc viên trong kháng chiến để lại cho thế hệ trẻ hôm nay nhiều bài học sâu sắc.

Trước hết là bài học về lòng yêu nước. Những em nhỏ năm xưa không thể làm những việc lớn lao như người trưởng thành, nhưng các em đã làm những việc phù hợp với khả năng của mình. Điều đó cho thấy yêu nước không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều vĩ đại. Với người trẻ hôm nay, yêu nước có thể bắt đầu từ việc học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, tuân thủ pháp luật, giữ gìn bản sắc văn hóa và sẵn sàng đóng góp cho cộng đồng.

Thứ hai là bài học về trách nhiệm. Những em nhỏ ấy hiểu rằng nhiệm vụ của mình có thể ảnh hưởng đến sự an toàn của người khác. Vì vậy, các em luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ dù biết nguy hiểm. Người trẻ hôm nay cũng cần có trách nhiệm với lời nói, hành động và công việc của mình; không sống thờ ơ, ích kỷ hay chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân.

Thứ ba là bài học về lòng dũng cảm. Dũng cảm không có nghĩa là không biết sợ. Những em nhỏ làm liên lạc có thể cũng sợ hãi khi đứng trước quân địch, nhưng các em vẫn vượt qua nỗi sợ để hoàn thành nhiệm vụ. Trong cuộc sống hiện đại, lòng dũng cảm có thể được thể hiện bằng việc dám đối mặt với thất bại, dám sửa chữa sai lầm, dám bảo vệ điều đúng và dám theo đuổi những mục tiêu tốt đẹp.

Cuối cùng là bài học về sự trân trọng hòa bình. Chúng ta may mắn được sinh ra khi đất nước đã hòa bình, được đến trường, được sống cùng gia đình và có quyền lựa chọn tương lai. Những điều tưởng như bình thường ấy đã từng là ước mơ của biết bao thế hệ. Vì vậy, mỗi người trẻ cần hiểu rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có; đó là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của cha anh.

Lời kết

Những em nhỏ làm liên lạc viên trong kháng chiến đã đi qua lịch sử bằng những bước chân rất nhỏ nhưng để lại dấu ấn vô cùng lớn. Các em mang trong mình sự hồn nhiên của tuổi thơ nhưng cũng mang một trách nhiệm lớn lao đối với quê hương, đất nước.

Kim Đồng, Vừ A Dính và nhiều thiếu niên khác đã trở thành những cái tên được nhắc nhớ qua nhiều thế hệ. Nhưng điều đáng quý nhất không chỉ nằm ở những danh hiệu hay những câu chuyện về chiến công. Điều đáng quý hơn là tinh thần sống có lý tưởng, biết đặt lợi ích của Tổ quốc và cộng đồng lên trên sự an toàn của bản thân.

Ngày hôm nay, những con đường mà các em từng đi qua có thể đã trở thành những con đường bình yên. Không còn tiếng súng, không còn những cuộc truy đuổi, không còn những đứa trẻ phải mang thư vượt qua vùng địch. Nhưng câu chuyện của các em vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở đối với tuổi trẻ hôm nay.

Các em đã dùng tuổi thơ của mình để góp phần giành lấy ngày mai cho đất nước. Còn thế hệ trẻ hôm nay, khi được sống trong ngày mai mà các em từng mơ ước, hãy biết sống sao cho xứng đáng với những tuổi thơ đã mãi mãi nằm lại trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Những em nhỏ làm “liên lạc viên” trong kháng chiến | Câu chuyện thời hoa lửa