Cựu Thanh niên xung phong

Những giá trị không bao giờ cũ

Có những con người không cần đứng trên bục vinh quang vẫn trở thành biểu tượng của một thời đại. Họ không viết nên lịch sử bằng những lời hùng biện, mà bằng chính tuổi xuân, mồ hôi, máu và cả những năm tháng lặng lẽ cống hiến. Cuộc đời của cựu Thanh niên xung phong Trần Văn Ký, quê xã Phú Quới, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long, là một lát cắt chân thực của thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống trọn vẹn với lý tưởng "Tất cả vì Tổ quốc".

Vĩnh Long29/06/2026BCH LCĐ khoa Kỹ Thuật Công Nghệ - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều muộn, trong căn nhà nhỏ bình dị nơi miền quê thanh bình, người cựu Thanh niên xung phong năm nào vẫn giữ dáng vẻ điềm đạm của một người lính đã đi qua chiến tranh. Thời gian đã phủ bạc mái tóc, in hằn những nếp nhăn trên gương mặt, nhưng không thể làm phai mờ ánh mắt cương nghị của người từng chứng kiến những năm tháng khốc liệt nhất của dân tộc.

Ngồi trước chúng tôi, ông không kể về mình như kể một chiến công. Ông chỉ nhắc đến đồng đội, đến những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường và những ngày tuổi trẻ chỉ biết sống vì một mục tiêu duy nhất: đất nước độc lập, nhân dân được bình yên.

Chính sự bình dị ấy lại làm nên giá trị lớn lao của một thế hệ.

Năm 1975, khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, Trần Văn Ký lên đường gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Đó là lựa chọn của một người thanh niên, nhưng cũng là lựa chọn của cả một thế hệ đã đặt lợi ích dân tộc lên trên hạnh phúc riêng.

Bom đạn không chỉ phá hủy cầu đường mà còn thử thách ý chí con người. Mỗi tuyến đường được thông, mỗi chuyến hàng đến được tiền tuyến đều phải đánh đổi bằng mồ hôi và cả máu của những người Thanh niên xung phong. Họ không trực tiếp cầm súng trên chiến hào, nhưng từng bước chân của họ đều góp phần làm nên sức mạnh chiến thắng.

Lịch sử đã chứng minh rằng, thắng lợi của dân tộc không chỉ được tạo nên bởi những trận đánh vang dội mà còn được bồi đắp từ những đóng góp âm thầm của hàng triệu con người bình dị.

Trần Văn Ký là một trong số đó.

Khi đất nước vừa thống nhất, ông và đồng đội lại tiếp tục nhận nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Đó không chỉ là nghĩa vụ của người lính mà còn là sự thể hiện sinh động bản chất nhân văn của dân tộc Việt Nam – một dân tộc yêu chuộng hòa bình, luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè quốc tế thoát khỏi chiến tranh và diệt chủng.

Giữa rừng sâu nước bạn, đối mặt với hiểm nguy, bệnh tật và thiếu thốn, những người lính Việt Nam vẫn kiên cường hoàn thành nhiệm vụ.

Họ chiến đấu không vì danh lợi.

Họ chiến đấu vì hòa bình.

Đó cũng chính là giá trị cốt lõi làm nên phẩm chất của người lính cách mạng Việt Nam.

Ngày trở về quê hương, ông Trần Văn Ký không chọn cho mình cuộc sống an nhàn. Cũng như hàng triệu cựu chiến binh khác, ông tiếp tục bước vào mặt trận mới – mặt trận xây dựng đất nước.

Khẩu súng được thay bằng chiếc cuốc.

Chiến hào được thay bằng thửa ruộng.

Nhưng lý tưởng cống hiến thì chưa bao giờ thay đổi.

Có lẽ, đây chính là điều đáng quý nhất ở những con người từng đi qua chiến tranh. Họ không xem quá khứ là điểm tựa để đòi hỏi, mà xem đó là động lực để tiếp tục cống hiến.

Trong thời bình, ông tích cực tham gia công tác xã hội, chăm lo đồng đội, giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ. Những việc làm ấy tuy bình dị nhưng mang ý nghĩa sâu sắc, bởi lịch sử chỉ thật sự sống khi được truyền lại bằng những con người cụ thể, những câu chuyện chân thực và những tấm gương sống động.

Ngày nay, đất nước không còn tiếng bom rơi, nhưng trước dân tộc là những thách thức mới của công cuộc phát triển và hội nhập. Trách nhiệm của thanh niên vì thế cũng mang nội hàm mới. Không còn cầm súng ra trận, tuổi trẻ hôm nay phải chinh phục những đỉnh cao của tri thức, khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và khát vọng phát triển đất nước.

Tinh thần "Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên" không chỉ thuộc về quá khứ. Tinh thần ấy cần tiếp tục được nuôi dưỡng bằng hành động cụ thể trong học tập, lao động, nghiên cứu khoa học, chuyển đổi số, bảo vệ chủ quyền quốc gia và xây dựng quê hương giàu mạnh.

Đó cũng là cách thiết thực nhất để tri ân những thế hệ đã hy sinh vì độc lập, tự do.

Cuộc đời của ông Trần Văn Ký nhắc nhở chúng ta rằng, giá trị của một con người không nằm ở những điều họ nói, mà ở những điều họ đã cống hiến.

Một thế hệ đã viết nên lịch sử bằng lòng yêu nước.

Một thế hệ hôm nay đang viết tiếp lịch sử bằng trí tuệ và khát vọng vươn lên.

Giữa dòng chảy của thời đại mới, ngọn lửa mà những người Thanh niên xung phong năm xưa thắp lên vẫn chưa bao giờ tắt. Ngọn lửa ấy đang được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác như một mạch nguồn bền bỉ của chủ nghĩa yêu nước Việt Nam – nguồn sức mạnh đã làm nên thắng lợi trong chiến tranh và sẽ tiếp tục đưa đất nước vững bước trên con đường phát triển.

Những người như ông Trần Văn Ký rồi sẽ già đi theo quy luật của thời gian. Nhưng những giá trị mà họ để lại sẽ không bao giờ cũ. Đó là lòng trung thành với Tổ quốc, tinh thần cống hiến không điều kiện, ý chí vượt qua mọi gian khó và niềm tin son sắt vào tương lai của dân tộc.

Đó cũng chính là ngọn lửa mà mỗi người trẻ hôm nay cần gìn giữ và tiếp tục thắp sáng trên hành trình xây dựng một nước Việt Nam hùng cường, phồn vinh và hạnh phúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn