Bài viết

Những giá trị mà thế hệ cha ông đã gây dựng

Ninh Bình13/05/2026Trần Hồng Dịu (Đoàn xã Khánh Trung)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều hôm ấy, trời lất phất mưa, những hạt mưa nhỏ rơi đều trên mái hiên cũ. Tôi ngồi bên chiếc chõng tre, cạnh ông nội. Ông đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng, đôi bàn tay chai sạn vẫn run run cầm chén trà nóng. Nhìn tôi, ông cười hiền: “Cháu muốn nghe chuyện ngày xưa thật à?” Tôi gật đầu. Và rồi, câu chuyện về một thời “hoa lửa” của ông bắt đầu.

Ông kể, năm mười tám tuổi, khi vừa rời ghế nhà trường, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, bà cố tôi khóc rất nhiều, còn ông thì cố nén nước mắt. Ông nói: “Lúc đó, ai cũng nghĩ đơn giản lắm, đất nước còn chiến tranh thì thanh niên phải đi.” Hành trang của ông chỉ là vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và lời dặn dò của gia đình.

Những ngày hành quân là chuỗi ngày gian khổ mà ông không bao giờ quên. Đường rừng trơn trượt, nhiều hôm phải lội suối, băng rừng suốt đêm. Có hôm đói quá, mỗi người chỉ được chia một nắm cơm nhỏ. Nhưng lạ thay, không ai than vãn. Ông kể: “Cứ nhìn thấy lá cờ Tổ quốc, nghe tiếng gọi ‘tiến lên’, là mọi mệt mỏi tan biến hết.”

Rồi ông kể về một trận đánh mà ông nhớ mãi. Đêm hôm đó, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ chốt giữ một vị trí quan trọng. Bom đạn dội xuống như mưa, đất đá tung lên mù mịt. Tiếng nổ vang trời, ánh lửa sáng rực cả một vùng. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông và đồng đội vẫn sát cánh bên nhau. Có người bị thương nhưng vẫn cắn răng chiến đấu. Có người đã ngã xuống, không kịp nói một lời từ biệt.

Ông dừng lại, giọng trầm hẳn xuống: “Người bạn thân nhất của ông… đã hy sinh trong trận đó.” Tôi nhìn thấy đôi mắt ông đỏ lên. Ông kể, trước khi xung trận, người bạn ấy chỉ kịp nói: “Nếu tao không về, nhớ sống thay phần tao.” Câu nói ấy đã theo ông suốt cả cuộc đời.

Sau chiến tranh, ông trở về quê hương với một phần ký ức không thể nào quên. Những người còn sống tiếp tục dựng xây lại cuộc sống, còn những người đã khuất thì mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Ông bảo, điều khiến ông tự hào nhất không phải là những gì mình làm được, mà là đã được sống, được chiến đấu vì Tổ quốc.

Nghe đến đây, lòng tôi chùng xuống. Những câu chuyện của ông không còn là những trang sách khô khan mà trở nên sống động, chân thực. Tôi hiểu rằng, hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao con người.

Tối hôm đó, tôi ngồi vào bàn, cẩn thận viết lại từng lời ông kể. Mỗi dòng chữ là một mảnh ký ức, một lát cắt của lịch sử. Tôi muốn lưu giữ câu chuyện ấy, không chỉ cho riêng mình mà còn để chia sẻ với bạn bè, với những người chưa từng trải qua chiến tranh.

Viết xong, tôi chợt nhận ra: thế hệ chúng tôi tuy không sống trong thời “hoa lửa”, nhưng có trách nhiệm giữ gìn và phát huy những giá trị mà thế hệ cha ông đã gây dựng. Đó là lòng yêu nước, là tinh thần đoàn kết, là ý chí vượt qua khó khăn.

Câu chuyện của ông sẽ còn được kể lại, không chỉ trong gia đình tôi mà còn lan xa hơn nữa. Và tôi tin rằng, khi những ký ức ấy được gìn giữ và truyền lại, ngọn lửa tự hào dân tộc sẽ luôn cháy mãi trong trái tim mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn