Cựu chiến binh

NHỮNG GIẤC MƠ ĐẦY KHÓI SÚNG

Câu chuyện đi vào thế giới giấc mơ của người lính sau chiến tranh – nơi khói súng vẫn hiện diện, nơi quá khứ sống lại rõ ràng hơn cả lúc tỉnh. Giấc mơ trở thành nơi ký ức tự do quay về, không bị lý trí ngăn cản.

Hưng Yên02/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một điều ít người biết: chiến tranh trở lại rõ nhất trong giấc mơ.

Ban ngày, ông Bùi Văn Chốn có thể kiểm soát ký ức. Ông có thể không nghĩ đến chiến tranh. Có thể tập trung vào công việc, vào đời sống hiện tại. Nhưng khi ngủ, mọi rào chắn đều hạ xuống.

Trong những giấc mơ, ông lại trở về biên giới.

Rừng núi hiện lên rất rõ. Không mờ nhạt như trong hồi tưởng. Mà sắc nét, sống động, như thể ông chưa từng rời đi. Ông nghe tiếng gió rít qua khe đá, tiếng bước chân dẫm lên lá khô, tiếng súng nổ vang bất ngờ.

Có giấc mơ, ông chạy. Chạy trong đêm tối, không biết đi đâu, chỉ biết phải chạy. Có giấc mơ, ông đứng gác, súng trên tay, nhưng không thể bắn. Có giấc mơ, ông thấy đồng đội gọi tên mình, nhưng khi quay lại thì không còn ai.

Khói súng trong mơ dày đặc đến nghẹt thở. Ông tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm, tim đập dồn. Phải mất một lúc rất lâu, ông mới phân biệt được đâu là mơ, đâu là thực.

Những giấc mơ ấy không đến thường xuyên. Có khi hàng tháng không xuất hiện. Nhưng có khi chỉ cần một kích thích nhỏ – một tiếng nổ, một câu chuyện cũ, một ngày mệt mỏi – là chúng lại quay về.

Ông không sợ những giấc mơ ấy. Chỉ buồn.

Bởi trong mơ, ông gặp lại những người không còn nữa. Gặp lại trong hoàn cảnh mà ông không thể thay đổi kết cục.

Ông nói:
“Giấc mơ là nơi mình gặp lại chiến tranh một cách thật nhất.”

Dù vậy, ông vẫn chấp nhận chúng như một phần đời mình. Không né tránh. Không trốn chạy. Bởi ông hiểu, những giấc mơ ấy là dấu hiệu cho thấy ký ức vẫn còn sống, và những người đã khuất vẫn chưa bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG GIẤC MƠ ĐẦY KHÓI SÚNG | Câu chuyện thời hoa lửa