Những giấc mơ về miền ký ức "Mỏ Vẹt"
Những giấc mơ về miền ký ức "Mỏ Vẹt"
Dù chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng trong tâm thức của bác Đoàn Sỹ Lưu, vùng đất "Mỏ Vẹt" (Củ Chi) vẫn hiện về trong những giấc mơ đêm. Đó không phải là những cơn ác mộng đầy sợ hãi, mà là những thước phim chậm về một thời tuổi trẻ dữ dội nhất. Bác nhớ về trận đánh lúc 9 giờ sáng năm 1971 không phải chỉ để hồi tưởng về bom đạn, mà là để tìm lại khuôn mặt của bốn người đồng đội đã nằm lại. Trong không gian yên tĩnh của Thôn A, xã Yên Mô hôm nay, tiếng gió rì rào qua rặng cây đôi khi khiến bác giật mình, ngỡ như tiếng xào xạc của rừng cao su miền Đông năm ấy.
Ký ức về Mỏ Vẹt trong bác là sự đan xen giữa cái khốc liệt của trận địa và vẻ đẹp lạ lùng của ý chí con người. Bác kể, có những lúc giữa hai đợt pháo kích, anh em lại tranh thủ ngắm nhìn những đóa hoa rừng nở muộn bên mép hào. Những bông hoa ấy nhỏ bé, mong manh nhưng lại có sức sống mãnh liệt, giống như chính tâm hồn những người lính trẻ Lữ đoàn 24. Họ chiến đấu giữa cái chết nhưng lòng luôn hướng về cái đẹp, về sự sống. Chính sự đối lập ấy đã tạo nên một "thời hoa lửa" vừa bi tráng, vừa lãng mạn mà thế hệ sau khó lòng hình dung hết nếu không qua lời kể của những người trong cuộc.
Mỗi khi kể lại chuyện xưa cho con cháu, bác Lưu thường trầm ngâm rất lâu. Bác nhớ từng chi tiết: vị trí của khẩu súng đại liên, hướng tiến công của địch và cả ánh mắt quyết liệt của đồng đội trước lúc hy sinh. Việc lưu giữ ký ức này đối với bác không phải là để khơi lại nỗi đau, mà là một cách để những người nằm xuống được sống mãi. Với bác, vùng đất Mỏ Vẹt đã trở thành một phần máu thịt, một địa danh thiêng liêng gắn liền với danh dự của người lính. Những giấc mơ về miền ký ức ấy chính là sợi dây liên kết bền chặt giữa quá khứ hào hùng và hiện tại bình yên, nhắc nhở bác về giá trị của mỗi ngày được sống dưới bầu trời tự do.


