Cựu chiến binh

Nhũng giấc ngủ không tròn

Những kí ức mãi mãi không bao giờ có thể phai mờ của người lính

Ninh Bình10/04/2026Đoàn xã Phú Long (Đoàn xã Phú Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những đêm, tôi giật mình tỉnh giấc khi trời còn chưa kịp sáng. Mồ hôi ướt lưng, tim đập dồn dập, và trong đầu vẫn còn vang lên những âm thanh cũ kỹ mà tôi tưởng đã bỏ lại từ rất lâu — tiếng bom nổ dội vào vách núi, tiếng gọi nhau khản đặc trong khói lửa, và cả một giọng nói quen thuộc mà tôi không bao giờ còn được nghe lại.

Đó là đêm mưa rừng năm ấy.

Đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ băng qua một khu rừng để tiếp viện. Trời tối đen, mưa trút xuống như xóa sạch mọi dấu vết. Đường trơn, bùn ngập đến mắt cá chân. Tôi đi ngay sau một người đồng đội thân nhất trong tiểu đội. Người ấy ít nói, nhưng mỗi khi cười thì ánh mắt lại sáng lên, như thể chẳng có gì trên đời này làm chùn bước.

Chúng tôi đã đi được gần hết quãng đường thì bất ngờ pháo địch dội xuống. Mặt đất rung lên từng đợt, ánh lửa lóe sáng xé toạc màn đêm. Cả đội lập tức tản ra, tìm chỗ trú. Tôi trượt chân ngã xuống một hố đất, tai ù đi vì sức ép. Khi ngẩng lên, mọi thứ xung quanh chỉ còn là tiếng nổ và khói mịt mù.

Tôi gọi, nhưng không có tiếng trả lời.

Tôi cố bò lên, vừa gọi vừa lần mò trong bóng tối. Mưa vẫn rơi, xối xả như chưa từng biết mệt. Rồi tôi thấy — một thân người nằm cách đó không xa, bất động. Tôi lao tới, lay gọi, nhưng bàn tay chạm vào chỉ còn là sự lạnh dần đi. Người ấy không nói gì nữa. Đôi mắt mở hé, như vẫn còn dang dở một điều gì chưa kịp nói.

Khoảnh khắc ấy, giữa tiếng bom và mưa rừng, tôi không khóc. Có lẽ vì mọi thứ diễn ra quá nhanh, hoặc vì tôi không kịp tin đó là sự thật. Tôi chỉ ngồi đó, bên cạnh, cho đến khi đồng đội kéo tôi đi, bởi chúng tôi không thể dừng lại.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc. Tôi trở về, sống một cuộc đời tưởng chừng như bình thường — có gia đình, có mái nhà, có những buổi sáng yên bình không còn tiếng súng. Nhưng đêm thì khác.

Đêm là lúc quá khứ tìm về.

Tôi vẫn thấy mình ở trong cơn mưa rừng ấy, vẫn nghe tiếng gọi lạc đi giữa khói lửa. Và lần nào cũng vậy, tôi không kịp giữ người ấy lại. Tôi luôn đến muộn — chỉ một chút thôi, nhưng đủ để mất đi mãi mãi. Tôi tỉnh dậy với cảm giác bất lực đè nặng trong lồng ngực, như thể mọi chuyện vừa mới xảy ra.

Người ta thường nói thời gian sẽ làm mọi vết thương lành lại. Có thể đúng. Nhưng có những ký ức không phải là vết thương để lành, mà là một phần của chính mình. Nó ở đó, lặng lẽ nhưng bền bỉ, len vào từng giấc ngủ, từng khoảng lặng.

Tôi không còn sợ những giấc mơ ấy nữa. Chỉ là… tôi biết rằng từ đêm mưa rừng năm đó, giấc ngủ của mình sẽ không bao giờ còn trọn vẹn. Và có lẽ, ở một nơi nào đó rất xa, người đồng đội ấy vẫn đang chờ — trong cơn mưa không bao giờ dứt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn