Cựu Thanh niên xung phong

Những gian khó của cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Kim Thanh

Ninh Bình07/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà kể lại, vào những năm 1973, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn quyết liệt, đầu lộ 16, giáp Quốc lộ 1A là nơi địch đóng quân dày đặc. Đó là một vị trí trọng yếu, kiểm soát đường giao thông Bắc – Nam, đồng thời là cửa ngõ ra vào vùng giải phóng. Bất kỳ ai qua lại đều bị lục soát, theo dõi gắt gao.

Thời điểm ấy, bà là một giao liên trẻ của cách mạng, nhiệm vụ chính là chuyển thư, chuyển tài liệu và liên lạc với cơ sở cách mạng ở các ấp lân cận. Đường đi nguy hiểm, quanh co qua ruộng, rạch và các trạm gác của địch. Có hôm trời mưa tầm tã, nước ngập ngang gối, bà vẫn ôm túi tài liệu quấn trong bao ni-lông, lội qua kênh, băng đồng suốt đêm để kịp giao nhiệm vụ.

“Lúc đó sợ chứ, nhưng thương đồng đội, thương cách mạng hơn,” – bà cười, ánh mắt xa xăm. “Có khi đi ngang trạm địch, phải giả làm người gánh hàng ra chợ, miệng cứ cười nói tự nhiên để chúng không nghi ngờ. Tài liệu thì giấu kỹ trong đáy gánh, phủ lớp rau, cá lên trên.”

Có lần, bà vừa qua khỏi đầu lộ 16, thì bất ngờ địch bắn pháo sáng soi đường. Bà phải nằm rạp xuống mương, nín thở suốt gần một giờ, đợi chúng rút đi mới dám bò tiếp. Khi về tới căn cứ, người ướt sũng, tay run vì lạnh, nhưng niềm vui giao được tài liệu an toàn khiến bà quên hết gian khổ.

Bà kể, thời ấy giao liên là công việc thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm. Không có vũ khí, chỉ có lòng tin và sự gan dạ. “Nhiều đồng chí của tôi đã hy sinh khi vượt qua quốc lộ hoặc bị bắt. Nhưng nhờ sự hy sinh ấy mà liên lạc không bao giờ bị đứt đoạn. Nhờ có giao liên, những chỉ thị, thư tín, tin tức mới kịp đến tay cán bộ trong vùng giải phóng.”

Giờ đây, khi đất nước hòa bình, bà vẫn nhớ như in con đường cũ qua đầu lộ 16, nhớ tiếng pháo sáng, tiếng trực thăng, và cả niềm tin son sắt vào ngày toàn thắng. “Hồi đó nghèo, khổ lắm, nhưng ai cũng một lòng vì nước. Có chết cũng không sợ, chỉ sợ không kịp đưa tin cho cách mạng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn