Khác

Những giây phút cuối cùng tại Côn Đảo – Khúc tráng ca bất tử

Năm 1952, Võ Thị Sáu bị đưa ra Côn Đảo – nơi mà bọn thực dân gọi là “địa ngục trần gian”.

Hưng Yên23/12/2025Bùi Văn Tuân (Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sáng ngày hành hình, chúng dẫn chị ra pháp trường. Các nữ tù nhân trong trại giam nghe tin đã khóc nức nở. Nhưng chị thì không. Chị bước đi bình thản, đầu ngẩng cao, đôi mắt sáng rực.

Trên đường ra pháp trường, chị cất giọng hát bài “Tiến quân ca”, bài hát của Tổ quốc. Tiếng hát vang lên giữa đất trời u ám như một lời thề thiêng liêng:

“Đoàn quân Việt Nam đi

Chung lòng cứu quốc

Bước chân dồn vang trên đường gian nan…”

Khi tên lính định bịt mắt, chị lớn tiếng:

“Tôi không cần bịt mắt. Hãy để tôi nhìn Tổ quốc lần cuối!”

Sau đó, chị hô vang:

“Việt Nam độc lập muôn năm! Chủ tịch Hồ Chí Minh muôn năm!”

Một loạt súng vang lên. Chị Võ Thị Sáu ngã xuống – khi tuổi đời mới chỉ 16 – 17 tuổi. Nhưng chính giây phút ấy đã khiến bầu trời như lắng lại. Một bông hoa đã ngã, nhưng **muôn vạn bông hoa khác đã nở lên từ sự hi sinh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn