Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

NHỮNG GIÂY PHÚT CUỐI ĐỜI CỦA ĐẠI TƯỚNG NGUYỄN CHÍ THANH

Tuyên Quang18/08/2026Đoàn Phường Tiến Thành ((BT) Đoàn phường Tiến Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

0 giờ ngày 5 tháng 7, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh quay về nhà sàn bên Phủ Chủ tịch để được gần Bác thêm một lần nữa. Trò chuyện với ông Vũ Kỳ, tướng Thanh nhắc đi nhắc lại mấy lần: Tôi vào Nam lần này, chắc sẽ hoàn thành việc Bác giao. Phải cố gắng thắng Mỹ, sao cho sớm được đón Bác vào Nam. Tôi chỉ lo Bác yếu, chẳng biết có được gặp Người nữa hay không...

Trong khoảnh khắc ấy, niềm tin vào chiến thắng thật mãnh liệt, nhưng sự lo nghĩ trong ông cũng thật canh cánh, và vì vậy, dẫu đêm cuối rồi, ông chưa muốn rời Người ra đi. Âu lo về một việc khác nữa, một việc hệ trọng, việc mà chính Bác luôn răn dạy những người cách mạng phải giữ "con ngươi của mắt mình".Trở về nhà riêng ở 34 Lý Nam Đế khi đã gần nửa đêm, lại thêm một việc khiến ông xúc động lặng người. Toàn thể Trung đội bảo vệ xếp hàng chờ Đại tướng dưới hiên nhà đã mấy canh giờ. Tất tật những cán bộ, chiến sĩ, những người bao tháng ngày thầm lặng bên ông, cùng viết đơn xin được theo cùng vào Nam chiến đấu. Lá đơn được viết bằng máu và những gương mặt trẻ rưng rưng nước mắt.Sau những bàn bạc cuối cùng quan trọng, trước lúc ngả lưng nghỉ, ông Thanh còn nhắc người thân nhớ chuẩn bị cho hai cốc cafe đen trước năm giờ sáng cho mình và người trợ tá trước lúc lên đường. Khi chỉ còn vài khắc giờ trước lúc lên đường trở lại chiến trường, mọi việc đã được thu xếp gọn gàng, kỹ lưỡng, bí mật. Chuyến đi này dự báo chiến trường sẽ có sự xoay chuyển lớn. Như mọi lần, ông vẫn bình tâm, kiên định.Nửa đêm về sáng ngày 6 tháng 7 năm 1967, trước giờ xuất hành vào Nam, ông Thanh bỗng trở mình tỉnh giấc, thấy trong mình khó chịu, tức ngực và nóng ran trong bụng như có cào xé. Huyết áp: 140/80, mạch 80. Bác sĩ riêng khuyên Đại tướng phải nằm yên để mời kíp cấp cứu Viện Quân y 108 đến nhà. Ông không chịu mà vẫn bảo bác sĩ Thuận gọi điện báo cáo Trung ương tình trạng ông bị ốm bất ngờ và quyết định tự vào bệnh viện.Trước cổng Viện Quân y 108, khi được đề nghị nằm trên cáng vào giường cấp cứu, ông vẫn nói đùa với người bác sĩ là không được hình thức, không được quan trọng hóa vấn đề. Tự mình ngồi dậy mà chẳng nhờ ai đỡ, ông cố bước nhanh qua cánh cửa bệnh viện.Nhưng đó cũng là những bước chân cuối cùng của vị tướng tài danh, 9 giờ sáng ngày 06 tháng 7 năm 1967, trái tim của một nhà cách mạng, một người ái quốc, vị tướng nhân dân Nguyễn Chí Thanh ngừng đập. Để lại bao tiếc nuối cho hậu thế…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn