Những giây phút sinh hoạt cùng đồng đội sau ngày dài chiến đấu
Những giây phút sinh hoạt cùng đồng đội sau ngày dài chiến đấu
Bác Tường vẫn nhớ rất rõ một buổi tối cuối tháng 9 năm 1950, khi đơn vị vừa trải qua một ngày chiến đấu ác liệt trong Chiến dịch Biên giới 1950. Trời Cao Bằng lúc ấy đã sang thu, gió núi thổi qua rừng cây nghe xào xạc. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ chốt giữ một điểm cao gần đường số 4, người lính mới có chút thời gian nghỉ ngơi. Ai nấy đều lấm lem bùn đất, áo quần sờn rách vì cả ngày hành quân và chiến đấu. Thế nhưng khi ngồi quây quần bên nhau dưới ánh lửa nhỏ giữa rừng, bác Tường cảm thấy một sự ấm áp lạ thường. Dù thiếu thốn đủ thứ, nhưng chỉ cần nhìn thấy đồng đội vẫn bình an sau trận đánh, trong lòng bác lại dâng lên niềm vui khó tả.
Khoảng tám giờ hôm ấy, sau khi phân công gác đêm, họ bắt đầu chuẩn bị bữa ăn. Bữa cơm chỉ có nắm gạo sấy, ít muối vừng và vài củ sắn luộc do bà con bản gần đó gửi tặng, vậy mà ai cũng ăn ngon lành. Anh Hòa – tiểu đội phó của bác – vừa ăn vừa kể chuyện quê ở Thái Bình, nơi có những cánh đồng lúa bát ngát và con sông nhỏ trước làng. Mỗi khi nghe anh kể, bác lại nhớ nhà da diết. Nhưng rồi tiếng cười của anh em vang lên giữa núi rừng làm nỗi nhớ ấy dịu lại. Có người còn lấy chiếc harmonica nhỏ ra thổi vài giai điệu quen thuộc, khiến cả đơn vị cùng khe khẽ hát theo bài hát. Trong khoảnh khắc ấy, chiến tranh dường như lùi lại phía sau, chỉ còn lại tình đồng chí ấm áp giữa rừng sâu.
Đêm càng khuya, rừng núi càng tĩnh lặng. Khoảng mười giờ, họ ngồi tựa lưng vào gốc cây, nói chuyện về những trận đánh đã qua và những nhiệm vụ sắp tới. Một đồng chí trẻ mới nhập ngũ đầu năm 1950 hỏi bác Tường rằng: “Anh có sợ không mỗi lần xung phong?” bác Tường cười rồi nói rằng tất nhiên ai cũng biết sợ, nhưng khi nghĩ đến đất nước, đến lời kêu gọi của Hồ Chí Minh, và nghĩ đến đồng đội đang sát cánh bên mình thì nỗi sợ dường như nhỏ lại. Họ chiến đấu không chỉ vì nhiệm vụ mà còn vì niềm tin rằng một ngày nào đó đất nước sẽ được tự do. Ngọn lửa trước mặt bập bùng soi rõ từng gương mặt sạm nắng, ánh mắt ai cũng ánh lên quyết tâm.
Gần nửa đêm, đến lượt bác ra gác. Trời vùng biên giới se lạnh, sương bắt đầu phủ kín lối mòn trong rừng. Bác Tường đứng lặng nhìn về phía những dãy núi xa xa, nơi ngày mai có thể lại vang lên tiếng súng. Phía sau lưng bác, đồng đội đã ngủ yên sau một ngày dài chiến đấu. Chính những phút giây sinh hoạt giản dị như thế đã tiếp thêm sức mạnh cho họ vượt qua gian khổ của những năm tháng kháng chiến. Mỗi lần nhớ lại buổi tối tháng 9 năm 1950 ấy, bác càng thấm thía rằng điều quý giá nhất của người lính không chỉ là chiến thắng, mà còn là tình đồng đội gắn bó như anh em ruột thịt giữa những ngày gian khổ của cuộc kháng chiến.



