Bài viết

NHỮNG GIỜ HUẤN LUYỆN SAU TRẬN ĐÁNH

Tây Ninh07/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh biên giới Tây Nam, có những trận đánh vừa kết thúc, khói súng còn chưa tan, anh em du kích đã mệt rã rời sau nhiều giờ căng thẳng. Nhưng với ông Lâm Văn Đắc, đó chưa phải là lúc được buông lỏng. Ông thường tập hợp anh em lại để rút kinh nghiệm, huấn luyện thêm, chuẩn bị cho những trận đánh tiếp theo.

Theo lời ông Đắc kể, ông không muốn anh em sau khi đánh xong là nghỉ ngơi, vui vẻ ngay. Chiến trường vùng biên rất khốc liệt, địch có thể quay lại bất cứ lúc nào, sai một chút là phải trả giá bằng xương máu. Vì vậy, sau mỗi trận, ông thường dành thời gian để nhắc lại cách đánh, chỉ ra điều nào làm được, điều nào còn sơ hở, người nào cần được kèm thêm.

Những giờ huấn luyện ấy không diễn ra trong hội trường hay thao trường đầy đủ. Đó là những buổi rèn luyện ngay tại đơn vị, ngay sau thực tế chiến đấu. Anh em vừa trải qua trận đánh nên còn nhớ rõ từng tình huống: khi nào phải bò sát địa hình, lúc nào cần giữ im lặng, chỗ nào dễ lộ mục tiêu, cách phối hợp với đồng đội ra sao. Từ những việc vừa xảy ra, ông Đắc biến thành bài học cụ thể cho từng người.

Ông đặc biệt chú ý đến các chiến sĩ trẻ. Nhiều người mới tham gia lực lượng, gan dạ nhưng chưa quen trận mạc. Nếu chỉ dựa vào lòng dũng cảm mà thiếu kinh nghiệm, họ rất dễ gặp nguy hiểm. Vì vậy, ông Đắc thường để những người từng trải kèm cặp người mới, truyền lại cách quan sát địa hình, cách bình tĩnh khi có tiếng súng, cách nghe lệnh và phối hợp trong tổ, tiểu đội.

Với ông Đắc, rèn quân không chỉ là tập động tác. Quan trọng hơn là rèn ý thức kỷ luật và sự tỉnh táo. Người du kích có thể thiếu thốn trang bị, nhưng không được cẩu thả. Khi đi chốt phải biết quan sát. Khi vào trận phải biết giữ vị trí. Khi nổ súng phải có mục đích. Khi rút lui hay cơ động cũng phải nghĩ đến đồng đội bên cạnh. Những điều ấy được ông nhắc đi nhắc lại, bởi đó là kinh nghiệm sống còn.

Sau các trận đánh, những vũ khí, trang bị thu được cũng được ông dùng để giúp anh em làm quen, nâng cao khả năng chiến đấu. Ông không xem chiến lợi phẩm là thứ để phô trương, mà là điều kiện để đơn vị mạnh hơn. Ai chưa biết thì học, ai biết rồi thì hướng dẫn lại cho người khác. Từ đó, lực lượng du kích địa phương từng bước trưởng thành ngay trong chiến trường.

Cách huấn luyện của ông Đắc rất mộc mạc nhưng sát thực tế. Ông không nói những điều xa xôi. Ông dạy anh em từ chính những gì đã trải qua: trận vừa rồi địch đi hướng nào, ta bố trí chỗ nào có lợi, ai xử lý tốt, ai còn nóng vội, chỗ nào nếu lần sau gặp lại phải làm khác. Mỗi trận đánh vì vậy không chỉ là một lần chiến đấu, mà còn là một lần học tập, rèn luyện và trưởng thành.

Điều khiến anh em tin ông không chỉ là chức vụ, mà là kinh nghiệm và trách nhiệm của người chỉ huy. Ông từng đi qua nhiều trận, hiểu sự nguy hiểm của chiến trường và càng hiểu giá trị của từng sinh mạng đồng đội. Bắt anh em huấn luyện thêm sau trận không phải vì khắt khe, mà vì ông muốn họ sống sót, vững vàng hơn trong những lần đối mặt với địch.

Những giờ huấn luyện sau trận đánh vì thế là một phần quan trọng trong câu chuyện chiến đấu của ông Lâm Văn Đắc. Đó là hình ảnh người chỉ huy du kích vừa đánh giặc, vừa rèn quân, vừa giữ chặt kỷ luật để bảo vệ lực lượng của mình. Trong điều kiện thiếu thốn, chính sự nghiêm túc ấy đã giúp anh em bám chốt lâu dài, đánh chắc hơn và tiếp tục bảo vệ bình yên cho nhân dân vùng biên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG GIỜ HUẤN LUYỆN SAU TRẬN ĐÁNH | Câu chuyện thời hoa lửa