Những giờ phút căng thẳng nhất
Có thời điểm, hỏa lực địch từ một lô cốt bắn ra rất mạnh, chặn đứng bước tiến của đơn vị. Chúng tôi không thể vượt qua nếu cứ bị kìm giữ như vậy.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy đồng đội vẫn đang chờ phía sau. Tôi hiểu rằng chỉ cần chần chừ, cả mũi tiến công sẽ bị chặn lại.
Tôi lao lên. Không phải vì tôi nghĩ mình khác ai, mà vì lúc đó có một điều lớn hơn tất cả: con đường phải được mở ra cho đơn vị tiếp tục tiến công.


