NHỮNG GIỜ PHÚT KHÔNG CÓ KHOẢNG NGHỈ
Có những ngày, tổ công binh gần như không có thời gian nghỉ ngơi đúng nghĩa. Từ sáng đến khuya, họ di chuyển liên tục giữa các điểm sạt lở, hố bom và khu vực nguy hiểm.
Trường Lạc Minh cùng đồng đội phải tận dụng từng khoảng thời gian ngắn giữa các đợt đánh phá để khôi phục lại tuyến đường. Có khi chỉ kịp ăn vội nắm cơm giữa rừng, rồi lại tiếp tục công việc ngay lập tức.
Đường Trường Sơn không chỉ dài mà còn thay đổi liên tục. Mỗi trận mưa, mỗi đợt bom lại tạo ra một tình huống mới. Công binh vì thế phải luôn trong trạng thái sẵn sàng điều chỉnh kế hoạch.
Trong những giờ phút ấy, sự mệt mỏi gần như bị che lấp bởi trách nhiệm. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu rằng nếu họ dừng lại, mạch chi viện phía sau sẽ bị ảnh hưởng.
Trường Lạc Minh thường nhắc đồng đội giữ nhịp làm việc ổn định, tránh nóng vội. Với anh, công việc mở đường là công việc của sự chính xác, không phải của cảm tính.


