- Những Giọt Nước Mắt Của Ký Ức Chiến Tranh -
Sinh năm 1952, người lính Lê Khắc Quý lớn lên trên mảnh đất vùng quê Thắng Lộc, Bình Lương, Như Xuân, Thanh Hóa (cũ) – nay thuộc thôn Thắng Lộc, xã Hóa Quỳ, tỉnh Thanh Hóa. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông cũng như bao thanh niên thời ấy, lặng lẽ rời quê nhà, mang theo tuổi trẻ và niềm tin để lên đường bảo vệ Tổ quốc.

- Những Giọt Nước Mắt Của Ký Ức Chiến Tranh - Những câu chuyện thời hoa lửa-
Sinh năm 1952, người lính Lê Khắc Quý lớn lên trên mảnh đất vùng quê Thắng Lộc, Bình Lương, Như Xuân, Thanh Hóa (cũ) – nay thuộc thôn Thắng Lộc, xã Hóa Quỳ, tỉnh Thanh Hóa. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông cũng như bao thanh niên thời ấy, lặng lẽ rời quê nhà, mang theo tuổi trẻ và niềm tin để lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Tháng 12 năm 1971, ông nhận lệnh xuống Trung đoàn 14, tỉnh Thanh Hóa huấn luyện. Sau một thời gian dài huấn luyện gian khổ, khắc nghiệt, đến tháng 5 năm 1972, ông cùng đồng đội được điều động ra Hà Nội nhập ngũ, biên chế vào đơn vị F361 – Tư lệnh Phòng không – Không quân, trực tiếp tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ trên không. Nhiệm vụ của ông và đồng đội là bảo vệ căn cứ Trung ương, bảo vệ các nhà máy điện, bảo vệ Thủ đô, giữ cho Thủ đô không tắt sáng giữa mưa bom bão đạn.
Những ngày chiến đấu là chuỗi thời gian căng thẳng đến nghẹt thở. Đặc biệt trong trận đánh ngày 21/12/1972, máy bay địch đánh phá liên tục, bom rơi dồn dập, đất trời rung chuyển. Giữa làn khói lửa mù mịt, ông cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa tìm cách cứu những người bị thương. Không phải ai cũng may mắn trở về. Nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh, để lại nỗi đau lặng lẽ trong lòng những người còn sống.
Cuộc sống sinh hoạt nơi trận địa vô cùng thiếu thốn. Bữa ăn vội vàng giữa tiếng còi báo động, khi chỉ có nắm cơm nguội, chút muối vừng hay miếng lương khô chia đôi cho nhau. Có những đêm trắng thức canh trời, cái lạnh cắt da, cả tổ đội ngồi sát bên nhau, chuyền tay nhau ca nước, động viên nhau cố gắng giữ vững trận địa. Chính trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên thiêng liêng, là điểm tựa để tất cả vượt qua sợ hãi và mệt mỏi.
Ngày 21/12/1976, ông lập gia đình. Đến tháng 4 năm 1978, ông trở về quê hương, sống giản dị, âm thầm, nhưng trong tim vẫn mang theo một thời hoa lửa không thể nào quên.
Giờ đây, khi đã trở về với cuộc sống đời thường, có những lúc ngồi cùng con cháu, chậm rãi kể lại ký ức năm xưa, người lính Lê Khắc Quý bỗng lặng đi. Nhắc đến những trận đánh, những bữa cơm vội trong hầm trú ẩn, những người bạn đã nằm lại mãi mãi, đôi mắt ông rưng rưng nước mắt. Đó không chỉ là nỗi đau, mà còn là niềm tự hào về một thời tuổi trẻ đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc.
Một câu chuyện đời thường, nhưng là một phần ký ức lịch sử, để hôm nay và mai sau luôn nhớ rằng: hòa bình được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả những giọt nước mắt của những người lính như ông.
---ĐOÀN XÃ HÓA QUỲ---



