NHỮNG GIỌT SỐNG ÂM THẦM GIỮ LẠI MỘT THỜI LỬA ĐẠN
Cô Ngô Thị Ngọc Thu, sinh năm 1960, nhập ngũ năm 1971 tại Kiến Giang (tỉnh Kiến Phong), khi còn rất trẻ cô đã sớm mang trong mình tinh thần yêu nước từ truyền thống gia đình. Cô tham gia Tiểu đoàn 502, tự nguyện theo đoàn quân y, ngày đêm cùng đồng đội cứu chữa thương binh giữa điều kiện vô cùng thiếu thốn. Không chỉ hỗ trợ y tế, cô còn đảm nhận nhiệm vụ liên lạc, vận chuyển lương thực, góp phần giữ cho mạch sống nơi chiến trường không bị đứt đoạn. Những năm tháng ấy, thiếu thốn đến mức không có cả nước biển, cô cùng đồng đội phải dùng nước dừa thay thế để truyền cho thương binh. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự khéo léo và cẩn trọng: cô phải trèo lên cây, lựa trái dừa vừa độ, bẻ thật nhẹ để không làm động, rồi ngậm vào miệng, chuyền xuống từng chút một, giữ cho dòng nước không bị đổ hay nhiễm bẩn—từng giọt nước như mang theo cả sự sống.
Giữa chiến tranh khốc liệt, hình ảnh người con gái nhỏ bé lặng lẽ làm việc bên các bác sĩ, tận tụy chăm sóc từng chiến sĩ bị thương, đã trở thành một phần không thể thiếu của hậu phương ngay trong lòng tiền tuyến. Sau này, khi chiến tranh qua đi, cô trở về với cuộc sống đời thường và lập gia đình với một người chiến sĩ—một mối duyên nảy nở từ chính những năm tháng cùng nhau đi qua lửa đạn. Câu chuyện của cô không chỉ là về sự hy sinh thầm lặng, mà còn là minh chứng cho vẻ đẹp dịu dàng mà kiên cường của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh—những con người không cầm súng, nhưng vẫn góp phần giữ gìn sự sống và niềm tin cho cả một



