NHỮNG GỐC CÂY CHÁY DƯỚI CHÂN NÚI CHÚA
Giai đoạn từ giữa năm 1968 đến năm 1969 tại xã Dương Tơ và khu vực núi Chúa, huyện đảo Phú Quốc. Sau đòn đau bất ngờ dịp Tết Mậu Thân, quân Mỹ - Ngụy thực hiện các cuộc phản kích điên cuồng bằng chiến thuật "nhổ cỏ", biến Dương Tơ thành vùng trắng nhằm cắt đứt nguồn tiếp tế và bảo vệ vành đai an toàn cho nhà tù Cây Dừa.
Sau mùa xuân 1968 lịch sử, bầu trời Phú Quốc không một ngày bình yên. Địch huy động tối đa hỏa lực, từ tàu chiến nã pháo hạm đến máy bay "ầm ì" phun chất độc hóa học làm trơ trụi các cánh rừng. Đặc biệt, chúng sử dụng máy bay vận tải C130 vòng đi vòng lại trên đầu để phun chất diệt cỏ, biến những vườn tiêu, rẫy bắp xanh tươi của dân thành những bãi đất cháy.
Giữa vòng vây của sự hủy diệt, những người chiến sĩ du kích và cán bộ dân vận như anh Hai Hồ, chị Ba Cam, ông Ba Cang vẫn kiên trì bám trụ trong các "vùng meo" – những nơi giáp ranh giữa ta và địch. Cuộc sống của quân dân ta lúc này cực kỳ gian khổ, anh em phải đi bộ hàng chục cây số qua các chốt chặn hiểm nguy để mua từng gùi khoai mì, xát mỏng rồi phơi khô tích trữ. Có những lúc đói lòng, bữa cơm chỉ có củ năng luộc với mấy hạt gạo "trốn biệt" dưới đáy nồi, vậy mà họ vẫn cười vang: "Ăn khoai mì để đánh giặc cho dẻo dai".
Trận đánh tại chân núi Chúa là một kỷ niệm nghẹt thở. Khi tổ công tác của ông Ba Cang và vợ chồng Hai Hồ đang di chuyển trên sườn núi thì lọt vào tầm ngắm của máy bay trinh sát L19. Chỉ trong tích tắc, pháo từ tàu biển nã tới tấp, khói bụi mịt mù. Ông Ba Cang bị trúng đạn ngã xuống ngay dưới gốc cây trai cổ thụ. Trong giây phút sinh tử, Hai Hồ và Ba Cam phải nén đau thương, băng qua làn đạn để rút về phía Bàu Sinh. Những gốc cây cháy trụi vì bom đạn và chất độc hóa học lúc ấy lại trở thành những vật chứng câm lặng cho lòng quả cảm. Dù quân số hao hụt, dù căn cứ bị đốt phá, nhưng dưới những chân núi Chúa, ngọn lửa kháng chiến vẫn được quân dân Dương Tơ âm thầm nuôi dưỡng, sẵn sàng bùng lên bất cứ lúc nào.
Câu chuyện là bài học về sự kiên định và sức sống mãnh liệt của con người trước sự tàn bạo của chiến tranh. Kẻ thù có thể dùng chất độc làm chết cây rừng, nhưng không thể dùng bom đạn làm héo úa ý chí của người chiến sĩ.
Gửi các em học sinh: "Độ nóng" của thời hoa lửa trong câu chuyện này nằm ở khả năng chịu đựng và sự hy sinh thầm lặng. Để giữ được hòn đảo xanh tươi như ngày hôm nay, cha ông chúng ta đã phải sống qua những ngày "rừng cháy, rẫy khô". Câu chuyện nhắc nhở các em về lòng biết ơn đối với môi trường và hòa bình. Khi đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống, hãy nhớ về hình ảnh những người chiến sĩ bám trụ dưới chân núi Chúa năm xưa. Đừng bao giờ bỏ cuộc, vì ngay cả trên mảnh đất bị tàn phá nặng nề nhất, nếu có niềm tin và ý chí, sự sống và chiến thắng vẫn sẽ nảy mầm.



