Những gốc rễ không nhìn thấy
Những gốc rễ không nhìn thấy
Người ta thường ngước nhìn một cây lớn.
Khen tán lá xanh.
Khen thân cây vững chãi.
Ít ai cúi xuống để nghĩ về những bộ rễ nằm sâu dưới lòng đất.
Chúng không nở hoa.
Không kết trái.
Cũng không bao giờ được nhìn thấy.
Nhưng chính chúng giữ cho cả cây đứng vững trước giông bão.
Lịch sử của một quê hương cũng giống như vậy.
Có những con người được nhiều người biết đến.
Nhưng cũng có những con người lặng lẽ như những bộ rễ, âm thầm góp sức để cộng đồng có thể vượt qua những năm tháng khó khăn.
Hồ sơ của ông Đinh Phang chỉ còn lại những thông tin ngắn gọn và một Huân chương Kháng chiến hạng Ba. Không có những dòng kể về từng việc đã làm, từng chặng đường đã đi.
Điều còn lại là sự ghi nhận.
Và đôi khi, chính sự ghi nhận ấy đã nói lên nhiều điều.
Một tấm huân chương không chỉ ghi dấu công lao của một cá nhân.
Nó còn nhắc rằng phía dưới những thành tựu của dân tộc luôn có biết bao con người đã lặng lẽ nâng đỡ.
Thế hệ của ông Đinh Phang đã sống trong những năm tháng mà sự lựa chọn không phải là dễ hay khó.
Mà là có dám đặt vận mệnh của quê hương lên trên lợi ích của bản thân hay không.
Ngày nay, Tơ Tung đang đổi thay từng ngày.
Những con đường mới nối các thôn làng.
Những ngôi trường rộn rã tiếng học sinh.
Những đoàn viên, thanh niên mang theo khát vọng xây dựng quê hương giàu đẹp.
Mỗi bước phát triển ấy đều cần những "gốc rễ" mới.
Đó là những người sống trung thực, có trách nhiệm, biết gìn giữ bản sắc Ba Na và sẵn sàng cống hiến cho cộng đồng.
Bởi một quê hương không thể phát triển chỉ nhờ những điều nổi bật.
Một quê hương bền vững được tạo nên từ những nền tảng âm thầm.
Có lẽ, đó cũng là điều mà cuộc đời của ông Đinh Phang để lại.
Không cần xuất hiện ở vị trí cao nhất.
Không cần được nhắc đến nhiều nhất.
Chỉ cần sống sao để khi nhìn lại, thế hệ sau hiểu rằng: chính những con người bình dị đã trở thành gốc rễ nuôi dưỡng sức sống của quê hương suốt bao năm tháng.



