Anh hùng Lực lượng vũ trang

NHỮNG GÓT CHÂN RỈ MÁU VÀ BẢN ĐỒ GIAO LIÊN DƯỚI MƯA NÚI: CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ HOÀNG VĂN TUẤN

Tuyên Quang10/08/2026Xã Nghĩa Đồng (Đoàn xã Nghĩa Đồng)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chàng trai xứ Tuyên và đôi dép cao su mòn gót

Hoàng Văn Tuấn (sinh năm 1952 tại một bản nghèo nép mình bên chân núi thuộc huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang) sinh ra trong một gia đình đồng bào dân tộc thiểu số nghèo khó. Từ nhỏ, đôi chân của cậu thiếu niên ấy đã quen với việc leo đèo lội suối, thông thạo từng lối mòn trong rừng sâu. Năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, Tuấn viết đơn tình nguyện gia nhập quân ngũ.

 Với thể lực dẻo dai, sự kiên nhẫn và khả năng nhớ đường tuyệt vời như một "bản đồ sống", anh được biên chế về Đội Giao liên chiến lược thuộc Đoàn 559, làm nhiệm vụ dẫn đường và vận chuyển công văn, tài liệu mật từ các trạm tiền phương về các sư đoàn bộ binh đang ém quân ở vùng biên giới. Công việc của một giao liên không có những trận giao tranh giáp lá cà, nhưng hiểm nguy luôn rình rập từng phút giây bởi thú dữ, sốt rét rừng, những cơn lũ quét bất ngờ và các toán biệt kích lùng sục của địch.

Đêm vượt đèo trơn trượt và cơn mưa rừng xối xả

Mùa mưa năm 1972, chiến trường Trường Sơn chịu ảnh hưởng của những đợt bão lớn, biến các con dốc đất đỏ thành những dòng sình lầy trơn trượt như đổ mỡ. Các trạm giao liên phải làm việc gấp đôi công suất để đảm bảo các chuyến thư tín và chỉ thị hỏa tốc không bị gián đoạn.

Đêm 12/10/1972, tại một cung đèo hiểm trở bậc nhất vùng biên giới Quảng Trị - Tây Thừa Thiên, Tuấn dẫn đầu một đoàn công tác gùi tài liệu mật nặng hơn ba mươi ký chuẩn bị vượt qua đỉnh dốc cao để giao cho trạm tiếp theo trước khi trời sáng.

Trời tối đen như mực, những đợt mưa rừng xối xả quật ngập lá cây, làm nhoè đi mọi dấu vết trên đường mòn. Giữa không gian hoang vắng, tiếng sấm sét ì ầm vọng lại từ thung lũng sâu thẳm.

Khúc tráng ca vĩnh hằng giữa vực sâu đại ngàn

Khi đoàn công tác vừa lên đến sát đỉnh đèo, một tiếng nổ lớn vang dội do sạt lở đất đá bất ngờ ập xuống từ vách núi bên trên. Hàng tấn bùn nhão và cây cối cuốn phăng đi mọi thứ trên đường đi của nó.

 Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, nhận thấy người chiến sĩ tân binh đi ngay phía sau bị trượt chân ngã nhào ra mép vực sâu hoắm, Tuấn không ngần ngại buông quai gùi tài liệu của mình, lao người tới chộp lấy cổ áo đồng đội kéo giật vào bám víu vào một gốc cây lớn bên vách đá.

 Đồng đội được cứu thoát an toàn, nhưng sức nặng của dòng bùn đất sạt lở tiếp theo đã hất văng Tuấn khỏi vách đá chênh vênh. Anh rơi xuống vực sâu đại ngàn giữa màn đêm mù mịt.

 Hoàng Văn Tuấn vĩnh viễn nằm lại ở tuổi 20 tròn trịa, để lại chiếc gùi mây chứa đầy tài liệu mật được giấu kín nguyên vẹn dưới gốc cây. Khi đồng đội tìm kiếm được anh vào sáng hôm sau khi ngớt mưa, thi thể người chiến sĩ giao liên vẫn giữ nguyên tư thế che chở cho người đi sau.

 Trong chiếc ba lô sờn rách của anh gửi lại hậu phương, người ta đọc được những dòng nhật ký ngắn ngủi viết bằng bút chì mờ nhạt:

"Đường ra trận mùa này lắm thác nhiều ghềnh, chân có rớm máu nhưng lòng không chùn bước. Chỉ mong sao những bức thư và mệnh lệnh đến tay anh em đúng hẹn, để ngày chiến thắng sớm về trên quê hương..."

 Hoàng Văn Tuấn ra đi trong lặng thầm của một người lính giao liên vô danh. Nhưng những bước chân không mỏi của anh và đồng đội năm xưa đã dệt nên mạch máu giao thông bất tử giữa lòng Trường Sơn, góp phần làm nên khúc khải hoàn ca của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn