"Những gương mặt bất tử trên tuyến lửa Trường Sơn
Trên tuyến đường Trường Sơn ác liệt, người lính – nhà báo chiến trường đã ghi lại những hình ảnh và câu chuyện xúc động về đồng đội, từ Đại đội trưởng công binh Nguyễn Văn Hương hiên ngang lao ra mở đường dưới mưa bom đến nữ thanh niên xung phong Ngọc Huệ giàu nghị lực, gác lại giấc mơ đại học để cống hiến rồi anh dũng hy sinh. Dù đã đi qua những trọng điểm khốc liệt nhất của chiến tranh, ông vẫn luôn day dứt vì cho rằng những trang viết của mình chưa thể diễn tả hết sự hy sinh cao cả của đồng đ
Trên tuyến đường Trường Sơn ác liệt, người lính – nhà báo chiến trường đã ghi lại những hình ảnh và câu chuyện xúc động về đồng đội, từ Đại đội trưởng công binh Nguyễn Văn Hương hiên ngang lao ra mở đường dưới mưa bom đến nữ thanh niên xung phong Ngọc Huệ giàu nghị lực, gác lại giấc mơ đại học để cống hiến rồi anh dũng hy sinh. Dù đã đi qua những trọng điểm khốc liệt nhất của chiến tranh, ông vẫn luôn day dứt vì cho rằng những trang viết của mình chưa thể diễn tả hết sự hy sinh cao cả của đồng đội trên tuyến lửa Trường Sơn.
Trung uý, Đại đội trưởng công binh Nguyễn Văn Hương, quê Thái Bình, tại Tập đoàn trọng điểm A.T.P ở giữa đông và tây dãy Trường Sơn. Nơi được xem như yết hầu của tuyến đường, bom Mỹ thả gần như suốt ngày đêm. Hôm đó, đã gần sáu giờ tối, nhận lệnh phải thông đường, anh Hương từ chỗ trú ẩn, bật nhảy lên mặt đường, trong khoảnh khắc, tôi cũng lao theo anh. Gương mặt ấy hướng thẳng về phía trước, nhất là đôi mắt ấy, đang chất chứa suy nghĩ rất lung. Bức ảnh được chụp góc nghiêng 90 độ, anh Hương đội chiếc mũ bện bằng các mảnh bao tải. Tôi vẫn gọi đây là hình ảnh “Spartacus Việt Nam”… Đến nay, tôi vẫn chưa biết thêm tin gì về anh Hương, dù đã từng làm nhiều cách. Ngọc Huệ, cô gái Ninh Bình xinh đẹp, hát hay lắm. Hôm trước, đài vừa phát bài Tiếng đàn Ta-lư, hôm sau, cô ấy đã thuộc lòng, hát lanh lảnh, chẳng kém tiếng hát trên đài. Huệ còn chơi cờ tướng rất giỏi và viết tốt, là đồng đội của tôi kể từ lúc bắt đầu làm báo Trường Sơn gang thép. Huệ sống rất có chí khí. Huệ cho tôi đọc nhiều nhật ký, ghi chép riêng của cô ấy ngay nơi chiến trường. Cô ấy có giấy báo đỗ đại học nhưng đã trích máu để viết đơn gia nhập thanh niên xung phong, vào Trường Sơn. Cô ấy sẽ trở thành một cây bút trưởng thành từ Trường Sơn nếu như không chết vì bom bi… Tôi đã có mặt ở những trọng điểm ác liệt nhất trên tuyến đường: Xiêng Phan, ngã ba Lằng Khằng, Khe Tang, Tà Khống, dốc Bạc 105… Trực tiếp chứng kiến, trải qua chiến tranh, tôi vẫn cảm thấy chưa hoàn thành được các trang viết xứng đáng với sự hy sinh của đồng đội.


