Những gương mặt không thể gọi tên
Chiến tranh qua đi, nhiều ký ức có thể phai mờ theo thời gian. Nhưng với ông Dương Trọng Đoàn, hình ảnh những người đồng đội năm xưa vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí, dù ông không thể nhớ hết tên của họ. Đó là những chàng trai trẻ, đến từ nhiều vùng quê khác nhau, mang theo giọng nói, phong tục và cả những ước mơ rất đỗi giản dị. Họ gặp nhau trong chiến tranh, gắn bó với nhau bằng tình đồng đội sâu sắc. Trong những ngày thiếu thốn, họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm gạo. Trong những lúc nguy hiểm, họ sẵn sàng che chắn cho nhau. Ông nhớ có người đồng đội từng ngồi cạnh mình trong một đêm hành quân, kể về ước mơ sau chiến tranh sẽ trở về quê cưới vợ, dựng nhà. Nhưng chỉ vài ngày sau, người đó đã hy sinh trong một trận pháo kích. Không có một lời trăn trối, không có một dấu hiệu báo trước. Có người khác mất tích sau một lần trinh sát. Không ai biết anh đã đi đâu, chỉ biết rằng từ đó không còn thấy anh trở lại. Những mất mát ấy diễn ra âm thầm, nhưng để lại khoảng trống lớn trong lòng những người còn sống. Điều khiến ông Đoàn day dứt nhất là không thể nhớ hết tên của họ để gọi. Nhưng ông luôn khẳng định: “Tôi không nhớ tên, nhưng tôi không quên họ.” Bởi mỗi khuôn mặt, mỗi ánh mắt, mỗi khoảnh khắc đã trở thành một phần ký ức không thể tách rời. Ngày nay, khi nhắc lại, ông không kể bằng giọng bi lụy, mà bằng sự trân trọng. Với ông, những người đồng đội ấy chính là biểu tượng của một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh cho đất nước.



