NHỮNG "HÀM CÁ MẬP" TRÊN SÔNG KỸ THUẬT ĐÁNH TÀU CHIẾN ĐỈNH CAO CỦA DU KÍCH HÒA KHÁNH
NHỮNG "HÀM CÁ MẬP" TRÊN SÔNG KỸ THUẬT ĐÁNH TÀU CHIẾN ĐỈNH CAO CỦA DU KÍCH HÒA KHÁNH
NHỮNG "HÀM CÁ MẬP" TRÊN SÔNG KỸ THUẬT ĐÁNH TÀU CHIẾN ĐỈNH CAO CỦA DU KÍCH HÒA KHÁNH
Trong dòng chảy của hai cuộc kháng chiến trường kỳ, mạng lưới sông rạch chằng chịt vùng ven sông Vàm Cỏ Đông không chỉ là mạch máu giao thông mà còn là những "trận đồ bát quái" thiên nhiên đầy hiểm họa đối với quân xâm lược. Đối với thực dân Pháp và sau này là đế quốc Mỹ, việc làm chủ các tuyến đường thủy tại Đức Hòa (Long An) là ưu tiên chiến lược để bao vây, bình định vùng căn cứ. Thế nhưng, họ không thể ngờ rằng, chính tại mảnh đất Hòa Khánh kiên trung, lực lượng du kích địa phương đã sáng tạo nên những kỹ thuật đánh tàu chiến độc đáo, biến các dòng sông, con rạch thành mồ chôn những hạm đội, tàu chiến hiện đại.
Để lật lại những trang sử oanh liệt này, chúng ta cần ngược dòng thời gian về những năm đầu thập niên 1950, giai đoạn cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào thời kỳ gay go nhất. Lúc bấy giờ, địch tăng cường sử dụng các loại tàu chiến nhỏ, bo-bo vũ trang tuần tra liên tục trên sông Vàm Cỏ Đông và các nhánh rạch xuyên qua làng Hòa Khánh nhằm cắt đứt đường tiếp tế của ta. Vũ khí thô sơ, du kích Hòa Khánh khi ấy chưa có súng đại bác hay thủy lôi chuyên dụng. Thế nhưng, cái khó đã ló cái khôn.
Cột mốc đáng nhớ vào năm 1952, lực lượng du kích Hòa Khánh đã phối hợp với công binh xưởng địa phương nghiên cứu và áp dụng thành công kỹ thuật "đánh tàu bằng địa lôi dây" và "phục kích áp mạn". Lợi dụng những khúc cua ngặt nghèo của dòng rạch, nơi tàu chiến địch bắt buộc phải giảm tốc độ, các chiến sĩ du kích đã bí mật thả những quả bom, mìn tự chế (được ngụy trang khéo léo trong các đám lục bình hoặc bụi rậm ven bờ) gắn với hệ thống dây giật ẩn sâu dưới nước. Khi tàu địch lọt vào đúng tâm điểm, một cú giật dứt khoát từ bờ sẽ kích nổ, xé toạc mạn tàu giặc. Kỹ thuật thô sơ nhưng chuẩn xác này đã làm kinh hoàng các toán lính thủy Pháp, mở ra một chương mới cho nghệ thuật chiến tranh nhân dân trên sông nước tại địa phương. Bước sang cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đặc biệt là vào giai đoạn 1966 - 1968, chiến trường sông rạch Hòa Khánh trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Quân Mỹ triển khai chiến thuật "Hạm đội nổi trên sông" (Mobile Riverine Force) với các loại tàu chiến hiện đại được bọc thép kiên cố, trang bị hỏa lực cực mạnh như tàu ATC, tàu PBR hòng chà xát, triệt hạ vùng giải phóng. Trước thách thức mới, Chi bộ và Ban chỉ huy du kích Hòa Khánh đã nâng tầm kỹ thuật đánh tàu lên mức nghệ thuật đỉnh cao. Chiến công chói lọi diễn ra vào tháng 5 năm 1967, khi một biên đội tàu chiến Mỹ nghênh ngang tiến vào vùng rạch Hòa Khánh để hỗ trợ một trận càn quét. Rút kinh nghiệm từ các trận đánh trước, lực lượng du kích không đánh trực diện từ xa mà áp dụng kỹ thuật "giữ bí mật tuyệt đối, đánh từ cự ly cực gần". Các chiến sĩ săn tàu của du kích Hòa Khánh đã ngâm mình dưới nước nhiều giờ liền, thở bằng ống tre, ẩn mình dưới những thảm lục bình dày đặc ngay sát luồng lạch mà tàu địch sẽ đi qua.
Khi chiếc tàu đi đầu chỉ còn cách vài mét, các chiến sĩ bất ngờ nhô lên, sử dụng súng chống tăng ĐKZ và B40 bắn vỗ mặt vào các vị trí yếu hại của tàu như buồng lái, khoang máy. Sức nổ từ cự ly gần đã vô hiệu hóa hoàn toàn lớp giáp thép, khiến chiếc tàu bốc cháy dữ dội và chìm nghỉm tại chỗ. Những chiếc còn lại hoảng loạn bắn xối xả nhưng các chiến sĩ du kích đã nhanh chóng lặn sâu, rút lui an toàn vào hệ thống kênh rạch chằng chịt mà họ thông thuộc như lòng bàn tay.
Chưa dừng lại ở đó, trong Chiến dịch Tết Mậu Thân năm 1968, du kích Hòa Khánh tiếp tục hoàn thiện kỹ thuật "thủy lôi định hướng" và "trận địa cọc tre bẫy tàu". Họ cắm những cọc tre ngầm dưới lòng rạch sâu để ép tàu địch phải đi vào luồng hẹp đã bố trí sẵn mìn định hướng DH-10. Những "bẫy lửa" thủy nội địa này đã liên tục bẻ gãy các mũi sạt lường, tiếp tế đường thủy của Mỹ - Ngụy, biến vùng sông rạch Hòa Khánh thành nỗi khiếp đảm được binh lính giặc ví như những "hàm cá mập" chực chờ nuốt chửng các chiến hạm.
Dưới góc nhìn của một nhà báo lịch sử, những chiến công đánh tàu trên sông rạch của du kích Hòa Khánh trong suốt hai cuộc kháng chiến không chỉ tiêu hao một lượng lớn sinh lực và phương tiện chiến tranh hiện đại của kẻ thù, mà còn khẳng định một chân lý: Sức sáng tạo của lòng dân và trí tuệ của chiến tranh nhân dân có thể vượt qua mọi giới hạn của khí tài, công nghệ. Đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa lòng quả cảm vô song, sự mưu trí thiên bẩm và sự am tường tường tận từng đặc tính tự nhiên của quê hương.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, dòng Vàm Cỏ Đông và những con rạch năm xưa nay đã trở lại vẻ thanh bình vốn có, soi bóng những xóm làng trù phú của các xã Hòa Khánh ngày nay. Thế nhưng, ký ức về những thảm lục bình rực lửa, những trận địa thủy lôi mưu trí của lực lượng du kích vẫn mãi là một niềm tự hào kiêu hãnh. Kỹ thuật và tinh thần đánh tàu năm ấy vẫn vẹn nguyên giá trị, là ngọn đuốc tinh thần vô giá nhắc nhở thế hệ hôm nay về một thời cha ông đã kiên cường "đạp sóng dữ, bắn tàu hạm", quyết tâm giữ vững độc lập để xây dựng quê hương Đức Hòa ngày càng giàu đẹp, văn minh.


