Bài viết

NHỮNG HẠT GIỐNG CỦA ĐỒNG ĐỘI

Nghệ An01/07/2026Huỳnh Thị Hồng (Đoàn xã Minh Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi độ tháng Ba, con đường dẫn vào làng Hòa Sơn lại rực lên sắc tím của những hàng bằng lăng. Người dân trong vùng vẫn gọi đó là "con đường đồng đội", bởi mỗi gốc cây nơi đây đều được trồng từ những hạt giống mà cựu chiến binh Lê Văn Thành mang về sau ngày đất nước thống nhất.

Ít ai biết rằng, đằng sau những tán cây xanh mát ấy là một câu chuyện đã bắt đầu hơn nửa thế kỷ trước.

Năm 1974, Thành là chiến sĩ của một đơn vị công binh làm nhiệm vụ mở đường trên tuyến Trường Sơn. Công việc của họ không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn phải chạy đua với thời gian để những đoàn xe kịp vào chiến trường.

Trong những ngày nghỉ hiếm hoi, Thành và người bạn thân tên Hải thường ngồi dưới một cây bằng lăng mọc giữa sườn đồi. Mỗi mùa hè, cây nở đầy hoa tím, nổi bật giữa màu xanh của núi rừng.

Hải thường cười:

"Mai này hòa bình, tao sẽ trồng một cây bằng lăng trước cổng nhà. Để mỗi mùa hoa nở lại nhớ đến Trường Sơn."

Thành đáp:

"Vậy thì tao cũng trồng. Hai đứa mình thi xem cây ai lớn nhanh hơn."

Lời hẹn giản dị ấy chưa kịp thực hiện thì một trận bom bất ngờ ập xuống. Hải mãi mãi nằm lại trên con đường đang mở dở.

Ngày tiễn bạn, Thành ngồi rất lâu dưới gốc cây bằng lăng. Anh nhặt những quả khô đã già, cẩn thận lấy vài hạt giống rồi cất vào chiếc túi vải nhỏ.

"Tao sẽ mang mày về quê."

Chiến tranh kết thúc.

Trở về làng sau bao năm xa cách, giữa bộn bề dựng lại cuộc sống, Thành vẫn giữ chiếc túi vải trong ngăn tủ. Đến mùa xuân năm sau, ông đem những hạt giống ấy gieo trước cổng nhà.

Không phải hạt nào cũng nảy mầm.

Chỉ có ba cây sống sót.

Ông nâng niu từng cây như chăm sóc một người bạn cũ.

Năm tháng trôi đi, những cây bằng lăng lớn dần, tỏa bóng mát trên con đường làng. Mỗi mùa hè, hoa tím nở rực, trẻ con chạy nhảy dưới tán cây mà không biết rằng nơi ấy đang lưu giữ một lời hẹn của những người lính năm xưa.

Sau này, chính quyền địa phương phát động phong trào trồng cây xanh. Ông Thành đem những hạt giống thu được từ các cây đầu tiên tặng cho bà con.

Ông chỉ nói:

"Hãy trồng thêm một cây. Để nhớ những người đã không trở về."

Ít lâu sau, cả con đường được phủ kín bằng lăng.

Một lần, trong buổi sinh hoạt truyền thống của trường học, một học sinh hỏi:

"Ông ơi, vì sao ông lại chọn trồng bằng lăng?"

Ông Thành nhìn lên những chùm hoa tím đang rung rinh trong gió rồi chậm rãi đáp:

"Vì có một người bạn của ông từng ước như thế. Ông chỉ đang giúp bạn mình thực hiện lời hứa."

Cả sân trường lặng đi.

Các em học sinh nhìn hàng cây bằng ánh mắt khác. Đó không còn chỉ là những cây xanh ven đường, mà là biểu tượng của ký ức, của tình đồng đội và của lòng biết ơn.

Giờ đây, mỗi mùa hoa nở, người dân Hòa Sơn đều nhắc nhau về câu chuyện của những hạt giống mang từ chiến trường.

Những người lính năm ấy có người trở về, có người gửi lại tuổi xuân nơi núi rừng. Nhưng từ sự hy sinh ấy, những mầm xanh vẫn lớn lên từng ngày, như chính cuộc sống thanh bình hôm nay.

Những hạt giống nhỏ bé được mang về từ thời hoa lửa không chỉ nảy mầm thành cây.

Chúng còn nảy mầm trong lòng mỗi người niềm tự hào, lòng biết ơn và trách nhiệm gìn giữ hòa bình để những mùa hoa mãi mãi được nở trên quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHỮNG HẠT GIỐNG CỦA ĐỒNG ĐỘI | Câu chuyện thời hoa lửa