Cựu chiến binh

NHỮNG HẠT LÚA CỦA MÙA XUÂN

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG HẠT LÚA CỦA MÙA XUÂN

Mùa xuân năm 1968, chiến tranh diễn ra ác liệt ở nhiều nơi miền Nam. Sau Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, nhiều vùng quê chịu tổn thất nặng nề. Nhà cửa hư hỏng, ruộng đồng bỏ hoang, người dân phải sống trong những tháng ngày thiếu thốn.

Ở một ngôi làng ven sông, có một cô gái tên Lan.

Lan sinh ra trong một gia đình làm nông. Cha cô đã lên đường chiến đấu từ khi cô còn nhỏ. Trước lúc đi, ông chỉ dặn:

— Con nhớ chăm sóc mẹ. Sau này hòa bình, mình sẽ lại làm ruộng.

Lan không hiểu “sau này” là bao lâu.

Cô chỉ biết mỗi ngày phải giúp mẹ vượt qua cuộc sống khó khăn.

Một buổi sáng, Lan cùng mẹ trở về thăm mảnh ruộng cũ.

Trước mắt họ là một cánh đồng hoang.

Mẹ thở dài:

— Chẳng biết bao giờ ruộng mới làm lại được.

Lan cúi xuống nhặt một nắm đất.

— Rồi mình sẽ làm lại mẹ ạ.

Mẹ nhìn con gái:

— Con lấy đâu ra giống?

Lan mở chiếc túi nhỏ.

Bên trong là một nắm hạt lúa mà cô đã giữ lại từ mùa trước.

— Con giữ chúng lâu rồi.

Mẹ xúc động.

— Con định gieo sao?

Lan gật đầu.

Hai mẹ con bắt đầu dọn cỏ, làm đất.

Công việc vô cùng vất vả.

Đôi bàn tay Lan đầy vết xước.

Nhưng cô không bỏ cuộc.

Vài tuần sau, những mầm lúa xanh đầu tiên nhú lên.

Lan vui đến mức chạy về gọi mẹ.

— Mẹ ơi! Lúa mọc rồi!

Mẹ bước ra nhìn cánh đồng.

Bà mỉm cười.

Đó là màu xanh đầu tiên mà họ nhìn thấy sau những năm tháng đầy biến động.

Tin Lan gieo được lúa nhanh chóng lan ra khắp làng.

Những gia đình khác cũng bắt đầu trở lại ruộng.

Người góp giống.

Người góp sức.

Người sửa lại bờ ruộng.

Người dẫn nước vào đồng.

Không ai giàu có, nhưng ai cũng muốn quê hương sống lại.

Đến mùa thu hoạch, cánh đồng phủ một màu vàng óng.

Lan đứng giữa ruộng lúa, nước mắt lưng tròng.

Cô nhớ đến cha.

Ông chưa thể trở về.

Nhưng lời hứa của ông đã bắt đầu thành hiện thực.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

Lan trở thành một cán bộ nông nghiệp, giúp người dân áp dụng những phương pháp canh tác mới.

Cô vẫn thường trở về cánh đồng cũ.

Một hôm, một cô bé hỏi:

— Cô Lan, tại sao cô yêu cánh đồng này thế?

Lan mỉm cười:

— Vì nơi này đã dạy cô một điều.

— Điều gì ạ?

Lan nhìn những bông lúa đang trĩu hạt.

— Rằng chỉ cần còn hạt giống, chúng ta vẫn có thể bắt đầu lại.

Cô bé nhìn cánh đồng.

Những bông lúa lay động trong gió.

Không còn tiếng súng.

Không còn những ngày phải bỏ ruộng mà đi.

Chỉ còn tiếng chim và tiếng người gọi nhau giữa đồng.

Những hạt lúa nhỏ bé đã trở thành biểu tượng của sự hồi sinh. Sau những năm tháng chiến tranh, người dân không chỉ dựng lại nhà cửa mà còn dựng lại cuộc sống bằng chính đôi bàn tay của mình. Từ một nắm hạt giống, họ gieo xuống đất niềm tin về một tương lai no đủ, bình yên và tốt đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn