Bài viết

Những hi sinh thầm lặng

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng đất nước còn trong chiến tranh, ở một làng quê nhỏ có cô gái tên Ngân. Mới mười tám tuổi, Ngân đã tình nguyện rời gia đình để tham gia đội thanh niên xung phong. Cô mang theo ước mong góp phần nhỏ bé giúp đất nước sớm yên bình.

Đơn vị của Ngân được giao nhiệm vụ mở đường và tiếp tế cho tiền tuyến. Công việc rất gian khổ: ban ngày tránh bom đạn, ban đêm ra đường san lấp hố bom, sửa cầu, khiêng hàng và dẫn xe qua đèo dốc. Dù vất vả, mọi người luôn động viên nhau cố gắng.

Ngân là người nhanh nhẹn và giàu nghị lực. Mỗi khi đoàn xe đi qua đoạn đường rừng tối om, cô thường cầm chiếc đèn dầu đứng ở đầu dốc làm tín hiệu. Ánh đèn nhỏ nhưng sáng ấm áp, lung linh như một bông hoa lửa giữa đêm sâu. Đồng đội trìu mến gọi cô là “Hoa lửa của cánh rừng”.

Một lần, sau trận bom lớn, một cây cổ thụ đổ ngang chắn kín mặt đường. Nếu không dọn kịp, đoàn xe chở lương thực sẽ phải dừng lại. Ngân cùng đồng đội nhanh chóng dùng cưa, rìu chặt cây, kéo gỗ và dọn đất đá. Công việc kéo dài suốt đêm, ai cũng mệt nhưng không ai bỏ cuộc.

Khi con đường được thông, đoàn xe bắt đầu lăn bánh. Ngân lại giơ cao chiếc đèn dầu đứng bên vệ đường. Những ánh đèn xe nối dài trong đêm tối hòa cùng ngọn đèn nhỏ của cô tạo nên khung cảnh rực sáng giữa núi rừng.

Ngày hòa bình trở lại, Ngân về quê làm công tác xã hội, giúp đỡ bà con trong làng. Dù thời gian trôi qua, hình ảnh cô gái cầm đèn soi đường năm ấy vẫn còn sống mãi trong lòng mọi người.

Câu chuyện hoa lửa thời xưa nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết yêu nước, sống trách nhiệm và luôn ghi nhớ công lao của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn