NHỮNG HÌNH ẢNH KHÔNG BAO GIỜ PHAI TRONG TRÍ NHỚ
Những hình ảnh về chiến tranh, nạn đói, sự tàn bạo và đau khổ của con người đã in hằn vào trí nhớ của Phùng Ngọc Hùng từ thuở ấu thơ, trở thành ký ức theo ông suốt hơn nửa thế kỷ.
Có những hình ảnh, dù thời gian có trôi qua bao lâu, vẫn không thể phai mờ. Với Phùng Ngọc Hùng, ký ức về những năm tháng trước Cách mạng Tháng Tám không chỉ tồn tại trong trí nhớ, mà dường như đã trở thành một phần máu thịt. Mỗi khi nhắc lại, ông có thể kể rành rọt từng chi tiết, từng khung cảnh, như thể mọi thứ mới xảy ra ngày hôm qua.
Một trong những hình ảnh ám ảnh nhất là cảnh người dân bị phát xít Nhật đánh đập vì đi mót thóc cháy. Những kho thóc bị bom Mỹ đốt cháy, với người Nhật là tổn thất quân sự, nhưng với dân nghèo lại là nguồn sống cuối cùng. Ông Hùng nhớ những thân người gầy guộc, lom khom nhặt từng hạt thóc đen nhẻm còn sót lại giữa tro tàn. Và rồi, khi bị phát hiện, họ bị lôi ra đánh đập không thương tiếc. Tiếng roi, tiếng gậy, tiếng kêu la vang lên giữa ban ngày, trước sự bất lực của những người xung quanh.
Hình ảnh thứ hai không bao giờ phai là những xác người nằm rải rác khắp nơi. Có người chết vì đói, có người chết vì bị đánh, có người chết vì bom đạn. Không ai biết tên họ là gì, họ từ đâu đến. Họ chỉ là những nạn nhân vô danh của một thời loạn lạc. Đối với cậu bé Phùng Ngọc Hùng, những khuôn mặt ấy vừa xa lạ, vừa quen thuộc, bởi ngày nào cũng nhìn thấy, ngày nào cũng ám ảnh.
Ông còn nhớ mùi khét của bom, mùi tro thóc cháy trộn lẫn với mùi tử khí, tạo thành một thứ mùi rất đặc trưng của những năm đói khát chiến tranh. Đó là thứ mùi mà đến tận bây giờ, mỗi khi thoáng gặp lại trong đời sống thường ngày, ông vẫn giật mình, ký ức lập tức ùa về như cơn sóng dữ.
Những hình ảnh ấy không chỉ khắc sâu trong trí nhớ cá nhân, mà còn trở thành một phần ký ức tập thể của cả một thế hệ. Phùng Ngọc Hùng hiểu rằng, mình không phải người duy nhất mang trong lòng những ký ức đau thương ấy. Cả một lớp người cùng thời với ông đều lớn lên trong hoàn cảnh tương tự, cùng chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh và nạn đói.
Chính vì vậy, ông luôn coi việc kể lại những ký ức ấy cho con cháu là một trách nhiệm. Không phải để khơi gợi nỗi đau, mà để nhắc nhở các thế hệ sau hiểu rằng độc lập, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và sinh mạng. Những hình ảnh không bao giờ phai trong trí nhớ ấy, theo ông, chính là lời cảnh tỉnh sâu sắc nhất về giá trị của hòa bình và sự cần thiết phải gìn giữ nó bằng mọi giá.


