Những hố bom trên đồi A1
Sáng sớm trên đồi A1, lớp sương mỏng còn phủ lên những hố bom loang lổ. Người ta gọi đó là “ký ức của đất”, bởi mỗi hố đều mang trong mình câu chuyện về một khoảnh khắc sinh tử trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Ngày ấy, bom đạn đã biến ngọn đồi này thành một vùng đất cháy, nhưng cũng chính tại nơi đây những chiến sĩ trẻ đã viết nên kỳ tích.
Minh – một cựu chiến binh gần 90 tuổi – chống gậy chậm rãi bước lại gần một hố bom lớn nhất. Ông đã nhiều lần trở lại đồi A1, nhưng mỗi lần về, lòng lại run lên như sống lại một phần tuổi trẻ. Năm 1954, ông chỉ mới tròn 20 tuổi, là chiến sĩ tiểu đội công phá. Đêm 6/5, đơn vị ông nhận lệnh đánh trận cuối cùng vào đồi A1 – điểm cao quan trọng nhất của toàn tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.
Minh chỉ vào hố bom trước mặt, giọng run run:
“Chỗ này… chính là nơi đặt khối bộc phá 960kg của chúng tôi.”
Ông nhớ như in hôm đó. Đất rung bần bật, ánh lửa xé toang màn đêm khi khối bộc phá nổ tung, mở đường cho bộ đội xung phong. Kẻ địch hoảng loạn, nhưng phản công dữ dội. Nhiều đồng đội của Minh đã ngã xuống ngay mép hố bom này, nơi giờ đây cỏ đã mọc xanh mềm. Trong làn khói và ánh đạn, Minh vừa bốc đất lấp lại các ụ cản vừa dìu người bị thương. Ông còn nhớ đôi tay mình rớm máu vì mảnh đất sỏi cứng, nhưng trái tim lại nóng hừng hực.
Một đoàn học sinh đi tham quan tiến lại gần. Một cô bé hỏi:
“Ông ơi, sao nhiều hố bom thế ạ?”
Minh mỉm cười hiền:
“Vì các cháu đang đứng trên một chiến trường thật sự. Mỗi hố bom là một trận đánh, là bước chân của đồng đội ông, là những hy sinh để đất nước có ngày hôm nay.”
Cô giáo dẫn đoàn cúi đầu:
“Chúng cháu biết ơn các bác nhiều lắm.”
Minh nhìn xuống hố bom, nơi nước mưa tụ lại thành vũng trong vắt. Ông thấy bóng mình, thấy bóng những đồng đội đã nằm lại đây. Ông thì thầm:
“Các anh em ơi… đất nước mình hòa bình rồi.”
Gió trên đồi A1 thổi qua, mang theo tiếng xào xạc của cỏ non. Trong khoảnh khắc ấy, Minh cảm thấy mình không hề cô đơn. Những người đã khuất vẫn ở đây, trong chính những hố bom trũng sâu ấy – chứng nhân của lịch sử.
Ông quay lưng đi chậm rãi, nhưng không quên dừng lại một lần nữa để nhìn ngọn đồi hầm hố, nơi tuổi 20 của ông vẫn còn nằm lại trong từng tấc đất. Và cũng từ nơi đây, một chiến thắng đã vang lên, làm thay đổi vận mệnh dân tộc.



