Bài viết

NHỮNG HUYỀN THOẠI BƯỚC RA TỪ KHÓI LỬA: SẮT ĐÁ CŨNG PHẢI NGHIÊNG MÌNH TRƯỚC ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG

An Giang25/06/2026Hà Thị Ngọc Hương (xã Mỹ Hòa Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, những vết thương trên da thịt giang sơn đã được chữa lành bằng màu xanh của ruộng đồng và sự nguy nga của những công trình hiện đại. Thế nhưng, có một thứ không bao giờ phai nhạt theo thời gian, đó chính là ký ức về một thời hoa lửa và khí chất của những con người đã làm nên lịch sử. Trong cuộc trường chinh vĩ đại của dân tộc, có biết bao người con đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân, sẵn sàng đối mặt với muôn vàn hiểm nguy nơi lằn ranh sinh tử. Họ chính là các Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân — những con người bằng xương bằng thịt nhưng mang ý chí bằng sắt thép. Bước ra khỏi khói lửa bom đạn, dù ở tiền tuyến năm xưa hay giữa trận tuyến thời bình hôm nay, phẩm chất cao đẹp của họ vẫn tỏa sáng, trở thành những tượng đài bất tử trong lòng nhân dân.

1. Anh hùng Cao Xuân Thọ: Người 100 lần đứng trên miệng hố bom, thách thức tử thần

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ lẫy lừng, cái tên Cao Xuân Thọ đã trở thành nỗi khiếp sợ của những quả bom nổ chậm tại "tọa độ chết" Ngã ba Cò Nòi (Sơn La). Là Đội trưởng Đội phá bom cảm tử của lực lượng Thanh niên xung phong, nhiệm vụ của ông vô cùng khốc liệt: Bằng mọi giá phải phá bom, thông đường cho xe chở gạo, chở đạn của bộ đội đi qua.

Với tư cách là người đứng đầu, ông luôn giành phần nguy hiểm về mình. Vũ khí trong tay chỉ có cuốc, xẻng và những quả bộc phá tự chế, ông đã có hơn 100 lần trực tiếp đứng trên miệng hố bom để tháo kíp và kích nổ bom nổ chậm thành công. Đã có những lần bom nổ hất tung ông lên trời, đất đá vùi lấp toàn thân, đồng đội tưởng ông đã hy sinh và chuẩn bị làm lễ truy điệu, nhưng ông lại từ đống đổ nát bò dậy, phủi bụi và tiếp tục ôm bộc phá đi tìm quả bom tiếp theo. Ý chí kiên trung ấy đã giúp thông suốt mạch máu giao thông mở đường cho ngày đại thắng.

2. Đại tá Nguyễn Văn Bảy: Người phi công chân đất làm đảo lộn giáo trình không chiến Mỹ

Nếu thế giới tự hào về những phi công được đào tạo bài bản qua các học viện danh tiếng, thì Việt Nam có một huyền thoại độc nhất vô nhị: Đại tá Nguyễn Văn Bảy (bác Bảy Bảy). Xuất thân từ một người nông dân miền Tây Nam Bộ chịu thương chịu khó, chưa học hết lớp 7, ông đã bước lên buồng lái của chiến đấu cơ tiêm kích MiG-17 và bắn rơi 7 máy bay siêu thanh hiện đại của không quân Mỹ.

Chiếc MiG-17 cũ kỹ và chậm chạp của bác Bảy hoàn toàn thua thiệt về công nghệ so với "Thần sấm", "Con ma" của đối phương. Thế nhưng, bằng lối đánh "đoản binh thắng trường trận", bác đã áp dụng nghệ thuật bay thấp, áp sát và tấn công bất ngờ ở cự ly chỉ vài trăm mét, khiến hệ thống radar hiện đại của Mỹ không kịp trở tay. Trở về với cuộc sống thời bình, vị Đại tá anh hùng ấy lại chọn từ bỏ phố thị, về quê lội ruộng, đào ao thả cá, sống một cuộc đời lão nông tri điền chất phác, nêu gương sáng về sự khiêm nhường cho thế hệ con cháu.

3. Họa sĩ Lê Duy Ứng: Người thương binh vẽ chân dung Bác Hồ bằng máu từ đôi mắt mình

Trận chiến của các Anh hùng Lực lượng Vũ trang không chỉ dừng lại khi tiếng súng ngắt, mà nó còn tiếp diễn ngay cả khi họ gánh chịu những thương tật nặng nề. Đại tá, Họa sĩ Lê Duy Ứng chính là một biểu tượng ngời sáng cho ý chí "tàn nhưng không phế" ấy.

Vào những ngày cuối cùng của chiến dịch giải phóng miền Nam (28/4/1975), một quả đạn pháo nổ gần đã cướp đi ánh sáng từ đôi mắt của người chiến sĩ trinh sát trẻ Lê Duy Ứng. Giữa ranh giới sinh tử, trong bóng tối đang dần ập đến vĩnh viễn, ông đã dùng chính ngón tay chấm dòng máu nóng chảy ra từ đôi mắt mình để vẽ bức chân dung Bác Hồ trên nền cờ Tổ quốc. Bức tranh bằng máu ấy đã trở thành một biểu tượng bất tử về niềm tin chiến thắng. Sau chiến tranh, dù mất đi đôi mắt, ông vẫn không ngừng sáng tác, dùng nghệ thuật để kể lại câu chuyện chiến tranh và truyền nghị lực sống cho hàng vạn người khuyết tật trên khắp cả nước.

Có thể nói, cuộc đời và chiến công của những Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân như bác Cao Xuân Thọ, bác Nguyễn Văn Bảy hay họa sĩ Lê Duy Ứng chính là những trang sử vàng chói lọi của dân tộc Việt Nam. Họ đã đi qua chiến tranh bằng xương gạch, gieo tự do bằng máu đỏ và đi qua thời bình bằng danh dự, sự tận hiến. Thời gian có thể làm bạc thêm mái đầu của những người lính già, bụi mờ có thể phủ lên những kỷ vật xưa, nhưng khí phách hiên ngang và phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" trong họ thì mãi mãi trường tồn cùng sông núi. Thế hệ trẻ hôm nay, khi được sống dưới bầu trời hòa bình, cần phải soi mình vào những tấm gương vĩ đại ấy, lấy đó làm kim chỉ nam để học tập, rèn luyện và tiếp tục viết tiếp hành trình dựng xây một Việt Nam hùng cường, thịnh vượng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn