Những "Khoảnh khắc đắt giá" - Giữa ranh giới mong manh (1)
Trong phiếu thu thập, câu hỏi về "khoảnh khắc đắt giá" gợi lại trong ông Ngừng những giây phút đối diện trực tiếp với tử thần. Đó là lúc mà bản lĩnh của người lính pháo cao xạ được thử thách ở mức độ cao nhất, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau bởi một cái nháy mắt.
Ông Ngừng nhớ lại một trận đánh ác liệt vào mùa khô năm 1974. Địch tập trung máy bay cường kích đánh phá dữ dội vào trận địa pháo nhằm dập tắt "lưới lửa" để máy bay ném bom rải thảm. Một quả bom xuyên nổ ngay cạnh mâm pháo của ông, hất tung một lượng đất đá khổng lồ. Ông bị áp lực của bom đẩy văng ra xa, tai ù đi không còn nghe thấy gì, đôi mắt nhòe đi vì bụi và máu. Trong giây phút ấy, ông thừa nhận mình có một thoáng sợ hãi - không phải sợ chết cho bản thân, mà sợ rằng nếu khẩu pháo bị hỏng, đơn vị sẽ mất đi hỏa lực bảo vệ đồng đội. Thế nhưng, chính trong sự kinh hoàng đó, bản năng người lính đã trỗi dậy. Ông cố sức bò dậy, lau vội máu trên trán và quay lại mâm pháo.
Nhưng khoảnh khắc hạnh phúc nhất đối với ông lại là lúc thấy máy bay địch bốc cháy sau một loạt đạn chính xác. Ông kể, khi nhìn thấy chiếc máy bay bốc lửa, kéo theo một vệt khói đen dài rồi lao xuống thung lũng, cả trận địa vang lên tiếng reo hò không dứt. Cảm giác chiến thắng sau khi vừa bước qua cửa tử là một trải nghiệm không gì so sánh được. Hay một khoảnh khắc khác, đó là khi nhận được một bức thư nhà đã nhòe chữ vì thấm nước mưa rừng, đọc những dòng tin tức về quê hương Yên Mô, về việc gia đình vẫn khỏe mạnh và luôn tự hào về ông. Những giây phút ấy, dù giản đơn nhưng lại mang sức mạnh tinh thần khủng khiếp, giúp ông đứng vững giữa mưa bom bão đạn. Sự kết hợp giữa nỗi sợ hãi tột cùng và niềm hạnh phúc vỡ òa chính là chất xúc tác tạo nên tâm hồn người lính Trường Sơn.
Những khoảnh khắc ấy đã trôi qua hàng thập kỷ, nhưng chúng vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí ông Ngừng như vừa mới xảy ra hôm qua. Đó là những bài học về lòng can đảm, về giá trị của cuộc sống mà ông luôn trân trọng



