Bài viết

Những “khóm hoa son” hằn khô trên áo blouse trắng

Đà Nẵng18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Thời hoa lửa” giày xéo chốn nhân gian, phừng phừng đốt cháy triệu tấm lòng Lạc Việt xông pha khắp mọi mặt trận. Đằng sau vẻ rực đỏ từng được lãng mạn hóa bằng mỹ từ “hoa lửa” lại là hiện thực trần trụi của bom đạn, máu và mất mát; nơi mà chỉ cần bước vào lãnh địa chiến tranh, con người có thể đối diện với cái chết bất cứ lúc nào.

Giữa khói lửa ấy vẫn sáng ngời những dáng đứng Việt Nam kiêu hãnh. Có một “đóa hoa”: ngày đêm đối mặt với tử thần trong những lán cứu thương xập xệ giữa rừng sâu. Giang Văn Toản là một trong những chiến sĩ quân y như thế. Từ năm 1964 đến 1979, ông gắn bó với chiến trường miền Nam và Campuchia, dành trọn tuổi trẻ cho nhiệm vụ cứu chữa thương binh.

Từ những lán cứu thương giữa đại ngàn…

Nhập ngũ khi vừa tròn đôi mươi, ông Giang Văn Toản hành quân dọc tuyến Trường Sơn để vào Nam chiến đấu. Tại chiến trường, ông đảm nhận nhiệm vụ cấp cứu, điều trị thương binh và đào tạo y tá phục vụ kháng chiến.

Ông kể lại, những năm tháng ấy là chuỗi ngày đối mặt với bom đạn, bệnh tật và thiếu thốn đủ bề. Các lán cứu thương được dựng tạm giữa rừng sâu bằng cây trâm bầu. Không có đầy đủ thuốc men hay thiết bị y tế, đội ngũ quân y phải tận dụng mọi thứ có thể, kể cả mật ong hay nước dừa bánh tẻ, để duy trì việc điều trị cho thương binh. Tiếng muỗi vo ve hòa lẫn tiếng pháo kích và những trận càn liên tiếp của địch. Có những ca phẫu thuật diễn ra ngay trong lúc bom đạn bủa vây căn cứ. Các bác sĩ quân y phải giữ đôi tay thật vững trước từng sinh mạng đang chờ được cứu sống.

…đến dư chấn nơi trận mạc khốc liệt

Quân y luôn theo sát từng bước tiến - lùi của đơn vị giữa chiến trường. Họ cứu người nhưng cũng trực tiếp đối mặt với bom đạn như bất kỳ người lính nào nơi tuyến đầu.

Trong thời gian chiến đấu, ông Giang Văn Toản nhiều lần bị thương nặng. Mảnh bom B14 găm vào cánh tay, cơ thể mang thương tật sau bảy lần chấn thương với tỷ lệ thương tật lên đến 71%. Nhưng ông vẫn tiếp tục cứu chữa cho đồng đội giữa lằn ranh sinh tử. Đến năm 1979, khi chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra, ông tiếp tục cùng đồng đội sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế, vừa thực hiện công tác quân y vừa trực tiếp tham gia chiến đấu.

Khâu hàn vết nứt - kết tỏa vệt hoa

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những lán cứu thương giữa rừng sâu, về ánh đèn pin được che bằng lá cây trong đêm phẫu thuật hay những lần giành giật sự sống dưới làn bom đạn vẫn còn nguyên trong tâm trí người cựu quân y.

Những chiến sĩ như bác sĩ Giang Văn Toản đã góp phần giữ lại sự sống và tinh thần chiến đấu giữa những năm tháng khốc liệt nhất của dân tộc. Chiêm nghiệm từ những hồi ức của một nhân chứng sống, chúng ta nhận ra rằng họ không xuất hiện giữa những khúc khải hoàn rực rỡ, nhưng chính sự tận hiến thầm lặng ấy đã để lại cho thế hệ hôm nay bài học về một lẽ sống đẹp cần được kế thừa tiếp bước: sống trách nhiệm, kiên cường và sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc. Giữa “thời hoa lửa”, những vệt máu hằn khô trên màu áo blouse bạc màu như những “khóm hoa son” - biểu tượng cho tinh thần chiến đấu bền bỉ và lòng yêu nước không bao giờ lụi tắt của con người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn