NHỮNG KHÚC KHẢI HOÀN CA TRÊN LŨY TRE XANH ĐỒNG THÁP MƯỜI
NHỮNG KHÚC KHẢI HOÀN CA TRÊN LŨY TRE XANH ĐỒNG THÁP MƯỜI
NHỮNG KHÚC KHẢI HOÀN CA TRÊN LŨY TRE XANH ĐỒNG THÁP MƯỜI
Lời kể của cựu chiến binh du kích Lê Văn Thảo (Đại đội 1, Lực lượng vũ trang tỉnh Đồng Tháp)Đồng Tháp Mười quê tôi là vùng sông nước mênh mông, sậy mọc lút đầu người. Những năm 1970 - 1973, nơi đây trở thành chiến trường giành giật quyết liệt giữa lực lượng du kích ta và các đơn vị bộ binh cơ giới, máy bay trực thăng Mỹ - Ngụy. Không có núi cao hào sâu chống đỡ, chiến lũy của chúng tôi chính là những hàng tre gai, những vạt sậy già và lòng yêu nước sắt đá của đồng bào địa phương.Tôi gia nhập đội du kích năm mười sáu tuổi, bơi xuồng ba lá đi gài chông, gài mìn tự tạo khắp các ngả kênh rạch. Lối đánh của du kích sông nước là áp sát, tận dụng địa hình chằng chịt để bẻ gãy các trận càn "hạm đội nhỏ trên sông" của địch. Địch dùng tàu chiến vỏ sắt, trực thăng vũ trang liên tục nã pháo, phun chất độc hóa học làm rụi hết cây cối nhằm tìm diệt lực lượng của ta.Tôi nhớ nhất trận bám trụ ở ngã ba kênh Nguyễn Văn Tiếp vào mùa nước nổi năm 1972. Một tiểu đoàn lính bảo an ngụy có trực thăng yểm trợ càn quét thẳng vào căn cứ du kích của ta. Chúng tôi chỉ có hơn mười anh em với súng trường K44 và vài quả lựu đạn chày. Chúng tôi ngâm mình dưới nước sình lầy suốt mười tiếng đồng hồ, thở bằng ống sậy, chờ tàu địch đến thật gần mới đồng loạt nổ súng. Tiếng súng đanh gọn xé toạc không gian sông nước, đánh chìm hai xuồng chiến đấu của địch, buộc chúng phải tháo chạy hỗn loạn.Sau trận đánh, khi trở về làng, các má, các chị ùa ra bến sông đón chúng tôi, gạt nước mắt trao từng tô cháo cá lóc nấu vội. Quần áo chúng tôi rách bươm, người sặc mùi bùn đất và khói súng, nhưng nụ cười trên môi ai nấy đều rạng rỡ. Sức mạnh của du kích Đồng Tháp Mười chính là sự gắn bó máu thịt giữa quân và dân, viết nên trang sử vàng oanh liệt trên mảnh đất thành đồng Tổ quốc thời hoa lửa.



