Những kí tự nơi chiến trường khốc liệt
Ông là một cựu chiến binh thuộc lực lượng bộ binh, từng trực tiếp chiến đấu trong những năm ác liệt của Chiến tranh Việt Nam. Khác với những người lính làm công tác cơ yếu thầm lặng, ông là người luôn ở tuyến đầu, đối mặt trực tiếp với hiểm nguy.
Trong một lần trò chuyện, ông kể về một trận đánh diễn ra vào mùa hè năm 1968, trong bối cảnh của Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân.
Ông bắt đầu: “Hồi đó tôi mới nhập ngũ được hơn một năm, vẫn còn là lính trẻ.”
Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ tiến công vào một vị trí địch đang kiểm soát. Ông nhớ lại: “Chúng tôi hành quân suốt đêm để tiếp cận mục tiêu, ai cũng im lặng tuyệt đối.”
Trận đánh diễn ra vào rạng sáng. Ông kể: “Khi có lệnh nổ súng, mọi thứ diễn ra rất nhanh. Tiếng súng, tiếng hô, tất cả hòa vào nhau.”
Trong lúc giao tranh, một đồng đội bên cạnh ông bị thương. Ông nói: “Lúc đó tôi không kịp suy nghĩ gì nhiều, chỉ biết phải kéo đồng đội ra khỏi vùng nguy hiểm.”
Việc đó rất nguy hiểm vì khu vực đang bị khống chế. Ông kể tiếp: “Đạn bay rất gần, nhưng nếu không làm thì bạn tôi có thể không qua khỏi.”
Sau một hồi cố gắng, ông đã đưa được người đồng đội về phía sau an toàn. Ông nói: “Khi giao lại cho quân y, tôi mới quay lại vị trí chiến đấu.”
Trận đánh kết thúc với nhiều mất mát. Khi nhắc lại, giọng ông chùng xuống: “Chiến tranh là vậy, không ai mong muốn, nhưng khi đã là người lính thì phải chấp nhận.”
Ông không nói nhiều về chiến công của mình, mà nhấn mạnh về tình đồng đội: “Điều tôi nhớ nhất không phải là trận đánh, mà là những người đã chiến đấu bên cạnh mình.”



