Cựu chiến binh

NHỮNG KÍ ỨC CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH VỊ XUYÊN- HÀ TUYÊN

Ông Lê Hồng Cơ là một cựu chiến binh ở mặt trận Vị Xuyên- Hà Tuyên ông kể về cuộc đời quân ngũ của mình, kể về những hy sinh mất mát, những gian khổ mà ông và các đồng đội của ông đã trải qua trong cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc từ năm 1979-1989.

Hà Tĩnh14/04/2026Lê Văn Tuấn Tú (Lớp 3A1, trường Tiểu học Thạch Châu, xã Mai Phụ)13 lượt xem0 lượt chia sẻ

Học và tên: Lê Văn Tuấn Tú

Lớp: 3A1

Trường Tiểu học Thạch Châu, xã Mai phụ, tỉnh Hà Tĩnh

Bài dự thi “Câu chuyện thời hoa lửa”

NHỮNG KÍ ỨC CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH VỊ XUYÊN- HÀ TUYÊN

Em sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Hồng Lạc, xã Mai Phụ yêu dấu. Người dân quê em cần cù, chịu thương chịu khó và hơn hết là giàu lòng yêu nước, biết hy sinh bản thân mình để gìn giữ cho Tổ quốc bình yên.

Gần nhà em có ông Lê Hồng Cơ, một người lính đã từng tham gia chiến đấu ở mặt trận Vị Xuyên Hà Tuyên. Nghe ông kể về cuộc đời quân ngũ của mình, em càng thấu hiểu và cảm phục trước những hy sinh mất mát, những gian khổ mà ông và các đồng đội của ông đã trải qua trong cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc từ năm 1979-1989, đặc biệt là mặt trận Vị Xuyên Hà Tuyên.

Ông kể rằng, ngày đó, sau khi tốt nghiệp Trung học phổ thông, gác lại ước mơ vào giảng đường Đại học của trường Đại học Bách Khoa Hà Nội. Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông cũng như bao chàng trai khác lên đường nhập ngũ.

Vào quân đội, đơn vị ông đóng quân tại Lục Ngạn Hà Bắc. Sau thời gian huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu và khi mặt trận Vị Xuyên Hà Tuyên diễn ra các trân chiến khốc liệt, đơn vị ông được điều động lên tham gia chiến đấu. Và thế là ông có mặt ở mặt trận A- Thanh Thủy Vị Xuyên từ tháng 12/1987 đến tháng 12/1988.

Theo lời ông kể, nơi đây là chiến trường khốc liệt nhất. Trong những cuộc chiến giữa đơn vị ông và quân đội Trung Quốc. Ông nhớ lại, đêm đầu giao quân tiếp quản trận địa. Khi đến địa điểm trú quân tại Hang Dơi ( bây giờ là di tích lịch sử). Lúc đó, khoảng 11 giờ đêm, tiểu đoàn bộ vừa tiếp quản, anh em nhễ nhại mồ hôi vừa đói và mệt, ngồi bệt xuống đất trước cửa Hang Dơi dỡ nắm gạo sấy và lương khô ra ăn thì bỗng pháo địch ầm ầm dội tới. Cát bụi mù mịt. Đạn pháo bay vèo vèo. Các mảnh pháo tung tóe khắp nơi. Có quả pháo cối nổ gần đến nỗi mảnh pháo sượt qua đầu đồng chí Mai Thanh Hào chính trị viên Tiểu đoàn. Không khí lúc này chùng hẳn xuống, mọi người cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh. Để động viên tinh thần các chiến sĩ, chính trị viên Tiểu đoàn lên tiếng: “ Đề nghị các đồng chí hết sức bình tĩnh, tuân thủ tuyệt đối kỉ luật quân đội, sống bám đá chiến đấu, chết hóa đá thành bất tử.” Đơn vị của ông thuộc Tiểu đoàn 5 Trung đoàn 95, Sư đoàn 325 đảm nhiệm các vị trí then chốt và trọng yếu như đồi Cô Ích, đồi Đài, Pháp 1, Pháp 2, các cao điểm 1509, 1250…Đây là những nơi xẩy ra các cuộc chiến đấu hết sức ác liệt.

Hằng ngày, quân địch nả hàng nghìn các qủa pháo các loại xuống các địa điểm ta đóng quân. Biến những mõm núi đá vôi thành bột trắng xóa. Những địa danh khi nghe đến tên gọi đã cảm thấy đã rùng rợn như Lò Vôi Thế Kỉ, Cối Xay Thịt, Ngã Ba Tử Thần...Trên trận địa, bộ đội ta ở trong các chốt (gọi là chốt nhưng thực chất là các hang, hốc đá tự nhiên) chỉ đủ cho 1-3 người trú ẩn. Họ sống, sinh hoạt và sẵn sàng chiến đấu. Có chốt ta và địch chỉ cách nhau hơn chục mét. Cuộc sống của người lính vô cùng vất vả, gian nan từng chốt hai đến ba người họ thay phiên nhau trực chiến sau sáu tháng hoặc chín tháng khi có lực lượng vào thay thế mới được rời chốt.

Đến giờ, ông vẫn còn nhớ như in trận pháo kích của địch vào tháng 2/1988. Lúc đó, khoảng 7 giờ tối, khi màn đêm bắt đầu buông xuống, thì những tiếng rít vèo vèo và tiếng nổ ầm ầm của đạn pháo phía quân địch dội vào các trận địa của quân ta cả núi đồi rung chuyển, mặt đất tung tóe khắp nơi. Nhận lệnh khẩn toàn đơn vị sẵn sàng chiến đấu, anh em ở khắp các chốt súng đận đã sẵn sàng cho đợt phản công. Sau đợt pháo dài, bộ binh của địch xông lên tấn công hòng chiếm lại các chốt của ta. Lập tức, quân ta trong các chốt phản công lại, trận chiến diễn ra vô cùng khốc liệt. Phía địch thương vong quá nhiều đành phải rút lui vế nước. Phía quân ta tại đồi Cô Ích do đại đội 5 đóng quân có một số chiến sỹ bị thương và đặc biệt đau buồn là có đồng chí đã hy sinh do đạn pháo mà thân thể anh không còn nguyên viện. Anh ra đi khi tuổi đời mới ngoài 20 tuổi một phần cơ thể anh hòa vào đất mẹ Vị Xuyên Hà Tuyên đó là liệt sĩ Lê Hoài Nam.

Kể đến đây khuôn mặt ông bỗng đăm chiêu, đôi mắt đượm buồn ký ức về cuộc chiến, về tình đồng chí đồng đội lại hiện về trong sống lại một thời gian khổ cực, hào hùng và vô cùng oanh liệt.

Bây giờ, khi đã ngoài 60 tuổi, được nghỉ hưu ông về sống trong sự yêu thương tình làng nghĩa xóm. Hằng ngày vui thú với vườn tược ruộng đồng và luôn quan tâm đến mọi người. Càng được tiếp xúc với ông nhiều, nghe ông kể chuyện, em càng thêm yêu quê hương đất nước, càng kính trọng và khâm phục trước những hy sinh, mất mát và nghị lực phi thường mà các thế hệ đi trước đã từng chịu đựng và anh dũng vượt qua. Những chiến công oanh liệt đó có sự hy sinh của những con người thầm lặng và luôn gần gũi quanh ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn